Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 42
Tác giả: Mr.Bin
Một buổi tối mưa nhẹ.
Nhã Lam ngồi bên cửa sổ, tay khẽ khuấy ly trà nóng, đôi mắt lặng lẽ nhìn ra vườn hoa vừa mới được trồng lại sau những biến cố.
An Dương đứng phía sau từ lúc nào, áo sơ mi trắng chỉ cài hờ vài nút, cổ tay áo xắn lên hờ hững, ánh mắt sâu hun hút khóa chặt vào bóng lưng mảnh khảnh của cô.
Anh tiến lại gần, ghì tay lên thành ghế, bao vây cô hoàn toàn trong vòng tay mình.
“Em lại thẫn thờ cái gì đấy?” — Giọng anh khàn khàn vang lên bên tai, hơi thở nam tính phả nhẹ khiến cô rùng mình.
“Em nhớ lại… những ngày cũ.” — Cô thì thầm.
An Dương nhếch môi cười, cằm tựa lên vai cô, một tay siết nhẹ eo, tay kia từ từ luồn vào bên trong lớp áo mỏng.
“Đừng nhớ nữa. Hiện tại của em là anh. Và đêm nay… anh muốn em chỉ tập trung vào anh thôi.”
“An Dương… bé Thiên đang ngủ…” — Cô cắn môi, gương mặt ửng đỏ.
“Vậy càng tốt.” — Anh khẽ cười, cúi xuống hôn lên vành tai cô, bàn tay không yên mà kéo nhẹ vạt áo ngủ mỏng manh, khiến bờ vai trắng nõn lộ ra.
“Anh sẽ không chờ đến đêm… ngay bây giờ.”
Không cho cô cơ hội phản ứng, An Dương bế bổng cô lên, đôi môi phủ kín cổ và vai, bàn tay lướt nhanh xuống bờ eo mềm mại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chỉ vài bước chân, anh đặt cô xuống sofa gần đó, cúi người áp sát, ánh mắt tối lại, cháy bừng ham muốn.
“Em không mặc nội y…” — Anh khàn giọng, ngón tay lướt qua làn da trần mịn màng.
“Vì em biết… thế nào anh cũng…”
Câu nói chưa dứt, môi anh đã chiếm lấy môi cô, một nụ hôn sâu, cuồng dại và đầy chiếm hữu.
Bàn tay anh trượt nhanh xuống bắp đùi cô, tách nhẹ hai chân, rồi không một lời báo trước, anh đẩy mạnh vào — cú va chạm bất ngờ khiến cô bật tiếng rên ngọt ngào.
“An Dương… anh điên thật rồi…”
“Ừ. Anh điên… và anh yêu em đến mức không muốn em có thời gian để nghĩ gì khác ngoài anh.”
Nhịp thúc của anh mạnh mẽ, dứt khoát, sâu và đậm chất chiếm hữu. Tiếng rên khe khẽ của cô vang lên hòa lẫn tiếng mưa ngoài hiên, da thịt họ va vào nhau nhịp nhàng, ướt át và mê hoặc.
An Dương ghé sát tai cô, thì thầm:
“Em là vợ anh, Nhã Lam… Em là người đàn bà duy nhất khiến anh muốn phát điên… ngay cả sau một năm cưới.”
Khi mọi thứ kết thúc, cô gần như kiệt sức trong vòng tay anh.
An Dương siết lấy cô, không buông, bàn tay vuốt ve làn da đẫm mồ hôi, giọng anh khàn khàn vang lên bên tai cô:
“Ngày mai… mình đi trăng mật thêm một lần nữa nhé.”
“Sau một năm cưới mà vẫn muốn trăng mật sao?” — Cô bật cười mệt mỏi.
“Anh muốn trăng mật với em… suốt đời.”