Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 49
Tác giả: Mr.Bin
Ngày cuối cùng của tuần trăng mật.
Bình minh lên, nắng sớm chiếu lấp lánh trên mặt nước hồ bơi xanh ngắt. Sóng nước gợn nhẹ, phản chiếu hình ảnh An Dương đang tựa bên thành hồ, ánh mắt mê đắm nhìn Nhã Lam vừa bước ra từ phòng thay đồ.
Trên người cô chỉ mặc độc một chiếc khăn tắm trắng mỏng manh, hơi nước từ làn da vẫn còn lóng lánh sau buổi tắm sáng.
“Em nghĩ sẽ được yên thân sáng nay sao?” — Giọng anh vang lên, trầm khàn, đầy nguy hiểm.
“An Dương… hôm nay là ngày cuối rồi…” — Cô khẽ nói, tim đập loạn trong lồng ngực.
Anh khẽ cười, ánh mắt tối lại, bước lên mép hồ, kéo mạnh tay cô.
Chỉ một động tác, chiếc khăn mỏng rơi xuống, làn da trắng mịn lộ ra hoàn toàn.
Trước khi cô kịp phản ứng, An Dương đã nhấc bổng cô lên, bế thẳng xuống hồ bơi.
Nước mát lạnh ôm trọn cơ thể nhưng hơi thở của An Dương lại khiến cô nóng bừng.
“An Dương… buông em… ngoài trời sáng rồi…” — Cô lắp bắp, mặt đỏ bừng.
“Anh đã nói rồi… ngày cuối cùng phải đặc biệt hơn tất cả những ngày trước.” — Anh cúi xuống thì thầm bên tai cô, đôi mắt đắm đuối nhưng ánh lên tia chiếm hữu mãnh liệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh ép cô sát thành hồ, bàn tay luồn dưới làn nước lướt khắp cơ thể cô, từ bờ vai trần xuống bờ eo nhỏ nhắn, rồi trượt sâu hơn nữa.
“Anh sẽ yêu em… ngay dưới ánh mặt trời này…” — Giọng anh trầm khàn, hơi thở nóng rực.
Một cú đẩy mạnh khiến cô bật tiếng rên khe khẽ, nước b.ắ.n tung tóe xung quanh. Nhịp di chuyển của anh mạnh mẽ nhưng vẫn vô cùng mê đắm, từng cú thúc sâu hoà cùng tiếng sóng nước vỗ nhẹ.
“An Dương… chậm thôi…” — Cô thở gấp, đôi tay bám chặt vào bờ vai anh.
“Không thể… ngày cuối này, anh muốn em nhớ rõ: suốt tuần trăng mật này, anh đã yêu em cuồng dại thế nào.”
Tiếng nước vỗ loang loáng hoà lẫn tiếng rên rỉ ngọt ngào của cô vang lên giữa không gian rộng lớn, chỉ có hai người họ và mặt trời buổi sáng chứng kiến.
Khi kết thúc, An Dương vẫn không buông cô ra.
Anh ôm cô sát vào lòng, ghé sát tai cô thì thầm:
“Chuyến đi này chỉ là khởi đầu. Về nhà… anh sẽ tiếp tục yêu em… như thế này… mỗi ngày.”
Nhã Lam đỏ bừng mặt, mặt vùi vào n.g.ự.c anh, lòng vừa xấu hổ vừa hạnh phúc.
“An Dương… anh thật sự không bao giờ đủ sao?”
Anh cười khàn khàn, siết chặt vòng tay:
“Không. Vì anh yêu em — cuồng dại, bá đạo và mãi mãi không đủ.”
Ngày cuối cùng của tuần trăng mật kết thúc bằng một buổi sáng tràn ngập nắng… và sự cuồng nhiệt không điểm dừng của người đàn ông tên An Dương.