Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 48

Tác giả: Mr.Bin

Ngày thứ sáu của tuần trăng mật.

Buổi tối, Nhã Lam được An Dương dẫn lên một đỉnh đồi nhỏ ngay sát bãi biển, nơi đặt sẵn một chiếc bàn ăn tối lãng mạn, nến lung linh và hoa hồng trắng phủ kín.

Cô tròn mắt kinh ngạc.

“Anh chuẩn bị tất cả… chỉ để ăn tối thế này sao?” — Cô hỏi, vừa bất ngờ vừa cảm động.

An Dương đứng sau lưng cô, vòng tay ôm eo cô thật chặt, cúi sát bên tai:

“Không chỉ để ăn tối.”

“Vậy để làm gì?” — Cô thì thầm, mặt đỏ bừng.

Anh cúi xuống hôn lên vành tai cô, bàn tay lướt dọc eo, giọng khàn khàn vang lên đầy mê hoặc:

“Để yêu em… dưới bầu trời đầy sao.”

Nói rồi, anh nhẹ nhàng xoay cô lại, bế bổng cô lên mà không thèm quan tâm bữa tối lãng mạn kia.

Anh đặt cô nằm xuống tấm thảm cỏ trải đầy cánh hoa hồng trắng ngay bên cạnh, ánh mắt tối sầm, ham muốn bùng lên mãnh liệt.

“An Dương… ở ngoài trời…” — Cô lắp bắp, hơi thở gấp gáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Đêm nay… tất cả đều thuộc về chúng ta.”

Bàn tay anh từ từ kéo khoá váy cô, lớp vải mềm mại trượt khỏi làn da trắng mịn, lộ ra cơ thể đầy mê hoặc dưới ánh nến vàng và sao trời lấp lánh.

Anh cúi xuống, đôi môi lướt trên cổ cô, từng nụ hôn nóng rực dọc theo xương quai xanh.

“Anh vẫn không đủ…” — Giọng anh trầm thấp, đầy mê đắm.

Một cú thúc bất ngờ và mạnh mẽ khiến cô bật rên khe khẽ, đôi tay bấu chặt vào vai anh, cơ thể cong lên theo bản năng.

“An Dương… chậm thôi…” — Cô thở dốc.

“Không… đêm nay anh muốn thật sâu, thật lâu… để em nhớ suốt đời… đêm này chỉ có anh và em.”

Nhịp thúc của anh dồn dập, mạnh mẽ, đầy chiếm hữu, từng cú va chạm khiến cơ thể cô run lên vì khoái cảm.

Tiếng rên rỉ ngọt ngào vang vọng giữa không gian mênh mông, hòa với tiếng sóng vỗ xa xa, gió biển mơn man làn da đang nóng bừng của họ.

“Anh yêu em…” — An Dương thì thầm bên tai cô, hơi thở gấp, ánh mắt mê đắm nhưng vẫn đong đầy yêu thương.

Khi kết thúc, anh không buông cô ra.

Anh ôm cô sát vào ngực, hai người nằm trên thảm cỏ phủ đầy cánh hoa hồng, ánh sao trên bầu trời phản chiếu trong đôi mắt An Dương — ấm áp, cuồng si nhưng lặng lẽ và sâu thẳm.

“Ngày mai…” — Anh vuốt nhẹ tóc cô, khẽ thì thầm.

“Anh sẽ yêu em… trong hồ bơi villa… ngay dưới nắng sớm.”

Và tuần trăng mật ấy… vẫn chưa có điểm dừng cho sự cuồng nhiệt và mê đắm.