Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 7

Tác giả: Mr.Bin

Một tuần trôi qua kể từ đêm định mệnh ấy, Nhã Lam gần như mất phương hướng. An Dương không chỉ chiếm lấy cô bằng thân xác, mà còn bằng cả sự hiện diện dày đặc đến nghẹt thở.

Anh không cho cô về nhà, dọn sẵn một căn hộ cao cấp ngay tầng trên văn phòng, giao thẻ từ tận tay:

“Ở đây. Từ giờ, em là người của anh.”

Nhã Lam vốn nghĩ sau một đêm cuồng nhiệt, đàn ông sẽ quay lại với cuộc sống lạnh nhạt. Nhưng An Dương không thế. Anh là một loại đàn ông nguy hiểm – chiếm đoạt bằng đam mê, kiểm soát bằng t.ì.n.h d.ụ.c và níu giữ bằng bản năng chiếm hữu điên cuồng.

Tối nay, vừa tan ca chưa đầy mười phút, cô đã bị gọi lên văn phòng tổng giám đốc. Không trợ lý, không thư ký, không cuộc họp nào cả.

Chỉ có anh. Và ánh nhìn khiến cô như bị lột trần ngay khi cửa khép lại.

“Em định mặc váy ngắn như thế này ra ngoài?” – Giọng anh trầm đục, mắt dán chặt vào đôi chân thon dài lấp ló dưới lớp vải mỏng.

“Em chỉ xuống siêu thị dưới lầu…”

An Dương không nói thêm lời nào. Anh đứng dậy, từng bước chậm rãi áp sát cô. Mỗi bước anh tiến tới, cô lại lùi lại, cho đến khi lưng đụng vào cánh cửa văn phòng lạnh ngắt.

“Thế mà dám không báo cho anh?” – Anh gằn từng chữ, ánh mắt như bóp nghẹt hơi thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“An Dương…” – Cô run rẩy.

“Tự em chuốc lấy.” – Anh thì thầm, giọng khàn như dội lửa vào tim cô.

Ngay sau đó, anh xoay người cô lại, ép sát lưng cô vào cửa, tay kéo váy cô lên đến tận hông. Tiếng khóa kéo vang lên, lạnh lẽo và kích thích.

“Anh... ở đây... đây là công ty…” – Cô thở dốc, tim đập loạn.

“Càng kích thích, đúng không?” – Anh cười, vừa thô bạo vừa đầy ma mị.

Không cho cô thêm thời gian suy nghĩ, anh đẩy mạnh vào từ phía sau. Một cú thúc không báo trước khiến cô giật b.ắ.n người, môi bật ra tiếng rên nghẹt ngào.

An Dương siết eo cô chặt hơn, từng cú thúc càng lúc càng mạnh, như muốn trừng phạt. Nhưng tay anh lại dịu dàng vuốt ve phần lưng trần của cô – mâu thuẫn đến điên dại.

“Em là của anh... Nhã Lam... cả trong bóng tối lẫn giữa ánh đèn.” – Anh gằn giọng, cúi xuống l.i.ế.m nhẹ gáy cô. “Đừng để anh phải dạy em điều đó mỗi ngày.”

Mồ hôi rịn đầy trán, cơ thể cô run lên bần bật, nhưng miệng lại bật ra tiếng rên yếu ớt – không phải phản kháng, mà là thỏa mãn.

Khi kết thúc, anh không để cô gục xuống. Anh bế cô lên, đặt lên ghế da trong văn phòng, lau từng giọt mồ hôi trên trán cô bằng khăn tay như thể vừa không làm gì cả.

“Anh yêu cách em rên dưới thân anh.” – An Dương khẽ mỉm cười. “Nhưng anh còn muốn nhiều hơn. Em sẵn sàng chưa, Nhã Lam?”

Cô không trả lời. Chỉ là, trong ánh mắt cô, ánh lửa đã cháy lên – lặng lẽ nhưng dữ dội.