Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 8
Tác giả: Mr.Bin
Đêm đó, Nhã Lam nằm cuộn tròn trong chăn, thân thể vẫn còn nhức mỏi sau trận "trừng phạt" ngay văn phòng tổng giám đốc. An Dương, như thường lệ, vừa thô bạo đến nghiệt ngã, lại vừa dịu dàng đến tan chảy.
Cô vừa sợ, vừa nghiện.
Cửa phòng bật mở. Không cần gõ, không cần báo trước. An Dương xuất hiện, áo sơ mi trắng chỉ cài hai cúc, cà vạt lỏng lẻo, mắt anh ánh lên như mãnh thú săn mồi.
“Em tưởng hôm nay thế là đủ?” – Anh cười nhếch mép, vừa bước vào đã kéo phăng chăn khỏi người cô.
“Anh điên à... Em không đi nổi nữa rồi...” – Cô lùi vào góc giường, mặt đỏ bừng, tim đập hỗn loạn.
“Thế thì nằm im.” – Anh cúi người, siết cằm cô lại. “Anh làm hết.”
Nói rồi, anh cúi xuống ngậm lấy môi cô, mạnh mẽ đến nghẹt thở. Tay anh di chuyển nhanh chóng, xé toạc lớp váy ngủ mỏng manh, để lộ da thịt trắng mịn với từng dấu hôn cũ còn in hằn.
“Anh... chưa bao giờ chán em sao?” – Cô hỏi, ánh mắt đẫm sương.
An Dương khựng lại một giây, rồi ghé sát tai cô, thì thầm bằng giọng trầm đặc:
“Anh nghiện em. Cơ thể em, tiếng rên của em, cả cách em co rút dưới thân anh mỗi lần lên đỉnh... Tất cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhã Lam không kịp thở. Một giây sau, anh đã đ.â.m mạnh vào cô, không cho cô bất kỳ sự chuẩn bị nào.
“A... An Dương...!” – Cô hét lên, hai tay bấu chặt lấy ga giường.
“Rên to lên. Chúng ta ở căn hộ cách âm. Anh muốn nghe tiếng em van xin.”
Anh không dịu dàng. Nhịp chuyển động dứt khoát, mạnh mẽ, từng cú thúc đ.â.m sâu vào điểm nhạy cảm khiến cô cong người run rẩy. Mồ hôi túa ra đầy trán, nước mắt nhòe cả hàng mi dài.
“Em... không chịu nổi nữa...!”
“Chịu.” – Anh cúi xuống l.i.ế.m nước mắt cô, ánh mắt như ngọn lửa thiêu rụi lý trí. “Em phải quen với việc mỗi đêm đều bị anh yêu đến phát khóc.”
Cô không biết mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần. Chỉ biết cơ thể như muốn vỡ tan dưới sự va chạm dữ dội ấy.
Lúc kết thúc, An Dương vẫn không rời khỏi cô. Anh giữ nguyên trong người cô, ghì chặt lấy eo, n.g.ự.c phập phồng.
“Em không chỉ là tình nhân của anh, Nhã Lam.” – Anh thì thầm. “Em sẽ là vợ anh. Sẽ sinh con cho anh. Và mãi mãi không được rời đi.”
“Anh điên rồi...” – Cô mệt mỏi bật ra tiếng cười yếu ớt, giọng khàn khàn vì đã rên quá nhiều.
An Dương kéo cô vào lòng, đặt môi lên trán cô.
“Điên vì em. Và anh không muốn chữa.”