Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Vì nhặt một cái lon nước ngọt mà tôi bị xe đâm, nằm bệt dưới đất, không thể cử động, ánh nắng chói chang khiến mắt tôi đau nhói.

Bên tai văng vẳng tiếng mẹ gọi tên tôi, tôi cố gắng hé miệng muốn đáp lời nhưng thế giới bỗng chốc tối sầm lại.

Tôi là cô bé lụm ve chai nổi tiếng trong thị trấn.

Hơn một tuổi, tôi đã được mẹ buộc sau lưng, theo mẹ đi nhặt rác.

Linlin

Không lâu sau khi tôi sinh ra, cha tôi vì say rượu mà trượt chân ngã xuống sông chết. 

Bà nội nói tôi khắc c.h.ế.t cha, định dìm tôi vào thùng nước tiểu.

Mẹ tôi với cái chân què đã liều c.h.ế.t bảo vệ tôi, đưa tôi đến sống trong căn nhà tường đất mái ngói cũ nát bị bỏ hoang.

Mẹ tôi không được học hành, cũng chẳng có nhà ngoại.

Để nuôi sống tôi, mẹ bắt đầu nhặt rác mưu sinh ở thị trấn nhỏ.

Tôi lớn lên trong đống rác cho đến bảy tuổi, tôi đã quen thuộc giá cả các loại rác.

Một cái lon nước ngọt giá một hào rưỡi thực sự quá hấp dẫn.

Lần nữa tôi tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện.

Mắt mẹ tôi sưng đỏ, bị y tá giục đi đóng tiền viện phí.

Lòng tôi thắt lại, chúng tôi nhặt rác cả tháng cũng chỉ bán được hơn một trăm tệ.

Tôi muốn hỏi bao nhiêu tiền, tôi muốn nói nếu quá đắt thì đừng chữa nữa.

Thế nhưng cổ họng lại như bị kẹt d.a.o lam, đau đến không phát ra được tiếng.

Bác sĩ yêu cầu tôi nằm viện nhưng làm sao chúng tôi có tiền trả viện phí chứ.

Mẹ tôi muốn về nhà gom tiền nhưng lại không dám bỏ tôi một mình trong bệnh viện.

Mẹ vì cố gắng cầu cứu bà nội mà đã quỳ trước cửa nhà bà nội cả một đêm.

Thế nhưng chỉ nhận được đồng năm hào bị ném qua khe cửa.

Mẹ tôi thực sự không còn cách nào khác, mẹ nhìn tôi như một con búp bê vải rách nát mà quyết định liều một phen vì tôi.

Tôi được đặt trên một tấm ván cửa cũ nát.

Tấm ván được buộc bằng sợi dây thừng thô ráp, một đầu dây thừng khác vòng qua vai mẹ tôi.

Mẹ cứ thế kéo lê tôi, cố gắng mở ra một con đường sống cho tôi.

Tôi nhìn mẹ đi khắp thị trấn, quỳ lạy từng nhà một, viết giấy nợ từng nhà. 

Lưng mẹ ngày càng còng, vai mẹ bị dây thừng mài đến rướm máu, trán dần sưng tím.

Mẹ tôi với cái chân què vẫn kiên cường kéo lê tôi, quỳ lạy khắp mọi nhà trong bán kính mười dặm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sau đó tôi không còn cảm nhận được đau đớn thể xác nhưng lòng tôi lại như bị ngàn đao cắt xẻ.

Không biết mọi người xót thương tôi nằm trên ván cửa bê bết m.á.u hay họ bị sự kiên trì của mẹ tôi lay động, chúng tôi đã gom được hơn một nghìn tệ.

Một nghìn tệ này được đựng trong túi nhựa màu đỏ, mẹ tôi cẩn thận giấu trong vạt áo dính đầy bùn đất.

Khi đến bệnh viện, mẹ vừa nhét tiền vào tay y tá, vừa dùng giọng khản đặc như ống gió rỉ sét nói: "Nhất định phải chữa khỏi cho con gái tôi, tiền tôi sẽ nghĩ cách!"

Y tá đỡ mẹ tôi đang đi lảo đảo, giọng nói đầy bất lực: "Số tiền này còn lâu mới đủ, sức khỏe của bé ấy không chịu nổi nữa, muộn nhất là thứ sáu tuần này phải đóng đủ tiền."

Tạm thời tôi được sắp xếp ở hành lang bệnh viện.

Mọi người đi qua đi lại, còn tò mò nhìn tôi vài lần.

Chỉ có một cô bé trông giống như búp bê trong tivi, mặc một chiếc váy đỏ có hoa, đôi giày da nhỏ màu đen dừng lại bên cạnh tôi.

"Chị kì lạ thật đấy, bị băng bó như một cái bánh ú nằm đây một mình, cha mẹ chị đâu?"

Cô bé thực sự rất xinh đẹp, tôi thành thật trả lời: "Chị không có cha, chị bị xe đâm, còn mẹ chị thì đi kiếm tiền rồi."

Nghe vậy, cô bé vội vàng chạy. 

Tôi thấy mắt mình hơi cay cay, có lẽ cô bé cũng ghét tôi không có cha và còn bẩn thỉu hôi hám.

Nhưng chỉ một lát sau, giọng nói ngọt ngào ấy lại vang lên: "Mẹ ơi, chị ấy không có cha cũng không có mẹ ở bên, tội nghiệp quá! Chúng ta giúp chị ấy được không ạ?"

Tôi thấy bên cạnh cô bé búp bê có thêm một tiên nữ mặc váy trắng, một vầng hào quang ấm áp bao phủ lấy dì ấy.

Tiên nữ nói vài câu với chị y tá bên cạnh, rồi đưa tay xoa đầu tôi: "Đừng sợ, con sẽ nhanh khỏe lại thôi!"

Cảnh tượng ngày hôm đó tái hiện lại vô số lần trong giấc mơ của tôi.

Tôi thực sự đã khỏe lại rồi.

Sau này mẹ tôi đi hỏi rất nhiều người mới biết, vị tiên nữ mà tôi gặp ngày hôm đó tên là Đổng Tử Tình, là bà chủ của Thực phẩm Lâm thị.

Cô bé búp bê là con gái của dì ấy, tên là Lâm Nhậm.

Ngày hôm đó, dì Đổng đưa Lâm Nhậm đến bệnh viện thăm bạn, tình cờ gặp tôi.

Dì ấy không chỉ giúp tôi trả viện phí mà còn cho mẹ tôi thêm một nghìn tệ, dặn mẹ tôi nghỉ ngơi cho khỏe.

Mẹ tôi nhận số tiền ấy, nước mắt giàn giụa như chuỗi ngọc đứt.

Cuối cùng mẹ tôi cũng có thể ngủ một giấc yên lành.

Nhờ số tiền này, mẹ tôi đã chăm sóc tôi trong bệnh viện suốt ba tháng trời.

Ngày xuất viện, mẹ tôi không biết dì Đổng ở đâu, bèn dẫn tôi đến cổng nhà máy Thực phẩm Lâm thị, cúi đầu lạy ba lạy.

"Tiểu Hòa, dì Đổng là ân nhân của chúng ta, cả đời này chúng ta phải luôn khắc ghi!"