Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì vụ tai nạn xe hơi lần này, mẹ tôi không cho phép tôi ra đường nhặt rác nữa.

Tôi chỉ có thể đi lòng vòng các lớp học sau giờ tan trường.

Tôi thấy những chai lọ thì nhét vào cặp mang về nhà.

Mỗi dịp Tết đến, mẹ tôi đều mua hai con cá diêu hồng to và hai cân thịt lợn.

Mẹ đã ướp sẵn, nhờ bảo vệ của Thực phẩm Lâm thị đưa cho dì Đổng.

Cứ thế cho đến khi tôi học lớp bốn, món thịt ướp vừa mới làm xong, tôi lại thấy dì Đổng trên tivi ở quán tạp hóa nhỏ.

Thực phẩm Lâm thị bị điều tra về vấn đề an toàn thực phẩm, phóng viên bao vây dì Đổng và Lâm Nhậm, trứng thối và rau úa nát liên tục bị ném vào người họ.

Vật trên tay tôi rơi xuống đất, toàn thân tôi run rẩy.

Mẹ tôi đi đi lại lại trong nhà, cả đêm không ngủ.

Sáng hôm sau trời vừa hửng đông, mẹ tôi đã dẫn tôi lên xe đi thành phố.

Hôm qua trên tivi thấy dì Đổng bị ném trứng vào đầu chảy máu, tôi nghĩ chắc có thể tìm thấy dì ấy ở bệnh viện.

Đi từ bệnh viện số Một tìm đến bệnh viện số Năm, cuối cùng chúng tôi cũng hỏi được tin tức của dì Đổng tại bệnh viện Nhân dân.

Mẹ tôi lục lọi khắp túi quần áo, tìm ra mấy chục tệ.

Mẹ ngập ngừng vài giây, rồi mua hai cân táo.

Khi chúng tôi tìm thấy dì Đổng thì đầu dì ấy đã băng bó bằng gạc.

Một tay đang truyền nước, một tay đang gọi điện thoại.

Lâm Nhậm nằm sấp bên chân dì ấy, đôi mắt to tròn ngây ngốc nhìn dì Đổng.

Rõ ràng dì Đổng không nhận ra chúng tôi là ai.

Chờ đến khi mẹ tôi kể xong chuyện tôi bị tai nạn xe, Lâm Nhậm mới phản ứng lại trước, đôi mắt lấp lánh nhìn tôi:

"Con nhớ ra rồi, mẹ ơi, chị ấy là bánh ú đó."

Dì Đổng gọi điện thoại suốt cả buổi chiều, điện thoại di động hết pin cũng không gọi được ai.

Tối đó, tôi và mẹ bắt chuyến xe cuối cùng về thị trấn, mẹ tôi vừa lên xe đã bắt đầu lau nước mắt.

"Dì Đổng tốt như vậy, sao lại gặp phải chuyện này!"

"Mấy người thân kia sợ dính rắc rối, chẳng ai chịu giúp dì Đổng cả."

"Tiểu Hòa à, giờ phải làm sao đây!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ngày hôm đó trở về, mẹ tôi cắn răng mua một cái bình giữ nhiệt, cứ cách hai ngày lại hầm canh mang lên thành phố.

Đi thành phố một chuyến mất bốn tiếng cả đi lẫn về, tốn 20 tệ một người.

Vì thế mẹ tôi quyết định không dẫn tôi đi, số tiền tiết kiệm được có thể hầm canh gà cho dì Đổng.

Mỗi khi mẹ tôi đi thị trấn, tôi lại cầm bao bố của mẹ ra ngoài nhặt rác.

Tôi nghĩ mình nhặt nhiều hơn một chút, tích góp tiền lần sau mua gà đen cho dì Đổng.

Hơn một tháng sau, mẹ tôi không chạy lên thành phố nữa, vì dì Đổng đã xuất viện.

Phán quyết của Thực phẩm Lâm thị cũng đã có, nhà máy đóng cửa, nhà cửa tài sản của dì Đổng đều bị phong tỏa.

Cha của Lâm Nhậm bị kết án 20 năm tù.

Cậu của Lâm Nhậm, người giữ chức tổng giám đốc ở Thực phẩm Lâm thị, cũng bị kết án 15 năm tù.

Nghe nói cha mẹ của dì Đổng trách cứ dì ấy không cứu được anh trai nên đã từ mặt dì ấy. 

Mẹ tôi lo dì Đổng ở nhà ngoại chịu ấm ức, mùng hai Tết đã dẫn tôi đi chúc Tết dì Đổng.

Khi chúng tôi đến, suýt nữa tôi đã không nhận ra dì Đổng.

Dì ấy mặc chiếc áo bông xám xịt, bị người chị dâu trung niên nắm tóc giật mạnh.

Tiểu Nhậm ngồi dưới đất, nước mắt nước mũi tèm lem.

"Con sao chổi mau cút đi, anh mày không ra tù thì mày đừng có gọi tao là chị dâu, đây là nhà tao, mày cút ngay!"

Mẹ tôi thấy dì Đổng bị đánh, liền xông lên đẩy người phụ nữ trung niên đó ra, tôi ôm lấy Tiểu Nhậm đang khóc không ngừng.

Mẹ tôi tức giận vô cùng: "Cô là chị dâu của Tiểu Đổng phải không? Chuyện này cô đánh Tiểu Đổng thì có ích gì? Tiểu Đổng cũng vô tội mà."

Người phụ nữ trung niên không ngừng chửi rủa một tràng những lời tục tĩu như "đĩ", "què", "bà già c.h.ế.t tiệt", sau đó còn vung tay đẩy mẹ tôi một cái.

Mẹ tôi vốn què một chân nên liền mất thăng bằng ngã xuống đất.

Tôi sợ toát mồ hôi lạnh, vội vàng chạy tới đỡ mẹ tôi dậy.

Dì Đổng tức giận xông lên tát người phụ nữ trung niên đó một cái.

Đối phương điên cuồng la hét, rồi lao vào vật lộn với dì Đổng.

Đến cuối cùng, cha mẹ và chị dâu của dì Đổng cùng nhau đuổi chúng tôi ra khỏi nhà.

Linlin

Mẹ tôi từ trong túi lấy ra một cái bao bố đựng quần áo của dì Đổng bị vứt bừa trên đất: "Nếu cô không chê thì tạm thời về nhà tôi ở đi!"

Thế là dì Đổng ôm Tiểu Nhậm, xóa sạch đống số điện thoại không ai nghe trong điện thoại, rồi đến nhà chúng tôi.