Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà tôi nằm trên con đường nhỏ ven đồng ruộng ở rìa thị trấn, hai căn nhà tường đất mái ngói được rào bằng hàng rào tre.

Trong sân chất đầy thùng giấy và chai lọ, buộc thành gọn gàng.

Muốn đi vệ sinh phải đi hơn trăm mét đến nhà vệ sinh làm mái lá dựng ở ruộng.

Mẹ tôi dọn căn phòng lớn hơn cho dì Đổng và Lâm Nhậm ở, bóng đèn vàng vọt treo lơ lửng bằng dây điện.

Lâm Nhậm trông có vẻ sợ hãi, ôm chặt eo dì Đổng không buông.

Dì Đổng gọi tôi đến bên cạnh, đặt tay Lâm Nhậm và tay tôi vào nhau: "Tiểu Hòa, sau này Tiểu Nhậm nhờ con chăm sóc nhiều hơn nhé."

Tôi gật đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái Tiểu Nhậm.

Cuộc sống nông thôn còn khó khăn hơn dì Đổng tưởng tượng.

Nhà vệ sinh ở nông thôn chỉ là mấy tấm ván dựng trên một cái hố.

Còn thường xuyên có trẻ con vô ý ngã vào, khi phát hiện thì đã không còn nữa.

Mỗi lần dì Đổng và Tiểu Nhậm đi vệ sinh, tôi cũng đi, tôi cầm đèn pin soi đường cho họ, luôn để mắt, sợ xảy ra bất trắc.

Cuộc sống nghèo khó đã che lấp ánh hào quang trên người dì Đổng, khiến dì ấy trông mờ mịt.

Một thời gian dài, dì Đổng như mất đi biểu cảm, trầm mặc ngồi thẫn thờ.

Tôi cảm thấy dì Đổng không ổn nhưng tôi chẳng có cách nào, chỉ có thể giống dì ấy, ngồi thẫn thờ.

Tháng ba, Tiểu Nhậm và tôi học cùng trường.

Ngày hôm đó như thường lệ, lúc tan học tôi đến sân thể dục đợi Tiểu Nhậm cùng về nhà.

Một túi nhựa đen đập vào đầu tôi.

Lập tức giấy vệ sinh, giấy vụn, bút chì trong túi rơi đầy người tôi.

Bên tai vang lên tiếng giễu cợt quen thuộc: "Cô bé bán ve chai, thưởng cho mày đấy."

Chủ nhân của giọng nói là kẻ bắt nạt trong trường, cha mẹ cậu ta mở một quán mạt chược trong thị trấn.

Tôi không dám chọc giận cậu ta nên đành đè nén cơn giận trong lòng, đi nhặt những mẩu rác vương vãi.

Lâm Nhậm như một cơn lốc xông tới, đ.â.m thẳng vào bụng kẻ bắt nạt: "Mày dựa vào cái gì mà bắt nạt chị tao, xin lỗi chị tao đi!"

Sao kẻ bắt nạt có thể xin lỗi, cậu ta đá một cú vào người Lâm Nhậm, giơ nắm đ.ấ.m định đánh xuống.

Tôi giật mình sợ hãi, lập tức bốc hỏa.

Tôi nắm chặt cổ áo kẻ bắt nạt, đẩy mạnh cậu ta ngã xuống đất.

Đám đàn em của kẻ bắt nạt thấy vậy thì hoảng hốt, vây lấy tôi và Lâm Nhậm.

Lúc đó trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ, tuyệt đối không thể để Tiểu Nhậm bị thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi ôm chặt Tiểu Nhậm vào lòng, sau lưng chịu từng cú đấm.

Lâm Nhậm giãy giụa muốn đánh trả, tôi nén đau nói: "Tiểu Nhậm ngoan, đừng gây sự với nó nữa, chúng ta đánh không lại, cũng không có tiền đền."

Ngày hôm đó Lâm Nhậm khóc suốt cả đêm.

Bụng em ấy sưng đỏ một mảng, mẹ tôi xót xa luộc cho em ấy một quả trứng ăn.

Dì Đổng thì nhìn tấm lưng bầm tím của tôi, lén lút rơi nước mắt.

Đêm hôm đó, dì Đổng kéo mẹ tôi ra nhà vệ sinh ở ruộng múc hai thùng phân, tạt lên cửa lớn nhà kẻ bắt nạt.

Dì ấy trở về ôm chặt tôi và Tiểu Nhậm:

"Tiểu Hòa, Tiểu Nhậm, mẹ hứa với hai con, tuyệt đối không để hai con chịu ấm ức nữa!"

05

Ngày hôm sau, dì Đổng đến nhà giam thăm cha của Tiểu Nhậm.

Trở về khóc một trận lớn, trút bỏ những ấm ức bị kìm nén.

Lúc này tôi mới biết, Thực phẩm Lâm thị bị điều tra vấn đề an toàn là do đối thủ cạnh tranh giăng bẫy.

Dì Đổng quyết tâm kháng chiến đến cùng, đôi mắt dì ấy lại sáng lên.

Thản nhiên mặc những chiếc váy đẹp, lập tức trở thành người đẹp nhất trong thị trấn.

Dì ấy tìm vài mảnh vải trong đống đồ chất đống ở sân, giật phăng những tờ báo cũ dán trên cửa sổ, treo lên những chiếc rèm cửa đủ màu sắc.

Rồi rửa sạch chiếc hũ sành cũ ở góc bếp, cắm những bông hoa hái từ cánh đồng vào.

Linlin

Dì Đổng còn học nấu ăn cho chúng tôi, tay dì ấy còn bị bỏng một vết to bằng đồng xu.

Mẹ tôi xoa kem đánh răng lên tay dì Đổng, mẹ tôi nhìn những vết trầy xước lớn nhỏ trên tay dì ấy, xót xa đến rơi nước mắt.

Dì Đổng ngày càng xinh đẹp, trong thị trấn cũng lan truyền lời đồn đại.

Không biết bà tám nào là người khởi xướng, nói rằng nhìn dì Đổng thế này thế kia, họ bảo mẹ tôi đã nhặt một người phụ nữ không đàng hoàng về nhà. Lại có mấy tên lưu manh ban đêm huýt sáo trước cổng sân nhà tôi.

Những người phụ nữ trong thị trấn tụm năm tụm ba chỉ trỏ dì Đổng.

Họ vừa ghét bỏ dì Đổng vừa lén lút học theo dì ấy để tóc xõa, thoa son môi.

Còn có người chạy lên thành phố mua chiếc váy liền thân kiểu dáng gần giống với của dì Đổng.

Người ta ghen tị với vẻ đẹp của dì Đổng nhưng lại bắt chước dáng vẻ của dì ấy, cố gắng sở hữu vẻ đẹp giống dì ấy.

Tôi nhìn chỉ muốn cười, đặc biệt là dì Vương góa phụ bắt chước dì Đổng mặc váy liền thân mà còn sợ trời lạnh nên mặc thêm quần thun bên trong, nhìn kiểu gì cũng thấy buồn cười.