Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đánh dì Đổng bị thương là mấy ông chủ quầy hàng khác ở chợ đêm.

Dì Đổng xinh đẹp, khéo léo nên thu hút phần lớn khách hàng.

Các ông chủ quầy hàng khác không chịu nổi, hợp sức lại đuổi dì Đổng đi.

Dì Đổng không cam lòng, cãi vã với đối phương.

Một trong số đó, có một người đàn ông bất ngờ đ.ấ.m vào dì Đổng một cú.

Đầu dì Đổng đập vào cột đá bên cạnh, m.á.u túa ra ngay lập tức.

Mẹ tôi lập tức báo cảnh sát nhưng khi cảnh sát đến, nhóm người đó đều khăng khăng không nhìn thấy ai đánh.

Khi dì Đổng trở về, đầu dì ấy đã băng bó, quần áo dính đầy máu.

Tôi và Tiểu Nhậm đều sợ đến phát khóc, tôi ôm cánh tay dì Đổng: "Con không muốn học trường tốt nữa đâu, chúng ta về thị trấn đi dì Đổng, chỉ cần chúng ta bình an là được rồi!"

Dì Đổng nghỉ ngơi ở nhà ba ngày, rồi nghĩ ra một ý hay.

Những người đến chợ đêm mua quần áo, về cơ bản đều là công nhân của các nhà máy gần đó.

Dì ấy cắn răng mua một chiếc xe ba bánh, cải tạo thành một quầy hàng di động.

Mỗi ngày đạp xe ba bánh, đi lại giữa cổng của mấy nhà máy lớn trong thành phố.

Đúng lúc là kỳ nghỉ hè, tôi và Tiểu Nhậm ở nhà không có việc gì làm, bèn đi theo giúp.

Cứ đến giờ tan làm, quầy hàng của dì Đổng lại đông nghịt người.

Các chị gái trẻ trung xinh đẹp cầm từng chiếc váy ướm thử lên người.

Tôi học theo dì Đổng, những lời hay ý đẹp tuôn ra như suối: 

"Chị ơi, da chị trắng thật đấy, mặc cái này chắc đẹp lắm!"

"Chị ơi, chị có mắt thẩm mỹ quá, cái váy này dì em cũng giữ một cái để mặc đấy!"

"Chị ơi, chị xinh đẹp quá, chị mua cái váy này đi, em tặng chị đôi tất nhé!"

Đến khi kỳ nghỉ hè kết thúc, các nữ công nhân ở mấy nhà máy gần đó đều thân thiết gọi tôi một tiếng "Cô chủ nhỏ".

Cũng trong kỳ nghỉ hè này tôi luyện được tài ăn nói khéo léo, tùy cơ ứng biến.

Đến khi nhập học lớp mới, tôi lại dựa vào tài năng này mà đoạt luôn chức lớp trưởng!

Hai năm cuối cấp tiểu học, tôi như măng mọc sau mưa, lớn vùn vụt.

Tôi biết tất cả sự thay đổi này đều là nhờ dì Đổng mang lại.

Tôi không còn phải sống những ngày chỉ ăn khoai tây qua bữa nữa mà bây giờ bữa nào cũng có thịt có rau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thậm chí dì Đổng còn mua sữa tươi cho tôi và Tiểu Nhậm.

Tôi và Tiểu Nhậm đều lớn lên trắng trẻo, mũm mĩm, nhìn là biết những đứa trẻ được nuôi dưỡng cẩn thận. Nhưng Dì Đổng lại vì ngày nào cũng dầm mưa dãi nắng, cả người đen hơn. 

Khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn li ti, tóc cũng bắt đầu bạc. Nhưng không hiểu sao, chỉ cần dì Đổng đứng đó, tất cả mọi người đều sẽ từ tận đáy lòng yêu mến dì ấy và cảm thấy dì ấy là một đại mỹ nhân!

Đến khi tôi tốt nghiệp tiểu học, vị đại mỹ nhân này lại đưa ra một quyết định quan trọng!

Kinh doanh phát đạt ở đâu cũng bị người ta ghen ghét.

Quầy hàng di động của dì Đổng bị tố cáo.

Linlin

Quản lý đô thị không cho phép chúng tôi bán hàng trước cổng nhà máy nữa.

Dì Đổng lái xe ba bánh trốn chui trốn lủi quản lý đô thị hai tháng, cảm thấy cứ thế này không phải là cách.

Dì ấy nhìn số tiền tiết kiệm được sáu bảy vạn, liền đưa ra một quyết định táo bạo. 

Dì Đổng muốn mở cửa hàng!

Dì ấy khảo sát trên phố hơn nửa tháng, cuối cùng chọn được một mặt tiền ở trung tâm thành phố.

Dì Đổng không chút do dự ký hợp đồng một năm, dì tự mình thiết kế cửa hàng.

Trong thời gian trang trí cửa hàng, chúng tôi phải nhanh chóng lo liệu nguồn hàng.

Mở cửa hàng và bày quầy hàng thì đối tượng khách hàng hoàn toàn khác nhau.

Nếu chúng tôi muốn nhanh chóng chiếm một vị trí trong số rất nhiều cửa hàng quần áo ở thành phố, sản phẩm của cửa hàng chúng tôi phải có đặc điểm và ưu thế riêng.

Dì Đổng nghĩ đi nghĩ lại, quyết định tự mình đến Quảng Châu nhập hàng.

Hiện tại quần áo ở thành phố đa phần đều từ Thanh Đảo, Chiết Giang đến, theo phim Hồng Kông ngày càng phổ biến, dì Đổng đã nhắm đến thị trường quần áo Quảng Châu.

Không ai trong chúng tôi từng đến Quảng Châu, nơi đó lạ nước lạ cái.

Không ai yên tâm để dì Đổng đi một mình, tôi nằng nặc đòi đi cùng, dì Đổng kiên quyết không đồng ý: "Tiểu Hòa à, bên Quảng Châu an ninh không được tốt lắm, dì đi một mình, có chuyện gì dì có thể chạy thẳng! Con đi theo, dì còn lo lắng hơn!"

Mọi người nói thế nào dì Đổng cũng không đổi ý.

Dì ấy bị chúng tôi nói đến mất kiên nhẫn nên liền dứt khoát mua vé tàu, cắn răng, một mình lên chuyến tàu Nam.

Dì Đổng đi mất cả một tuần lễ.

Suốt bảy ngày trời, không ai trong chúng tôi ngủ được một giấc trọn vẹn.

Khi dì Đổng về với hai cái túi đen to đùng, mồ hôi nhễ nhại xuất hiện trước cửa nhà, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Tôi vội vàng bước tới đón lấy cái túi dì Đổng đang vác, lập tức loạng choạng.

Tôi không thể ôm nổi, một túi ít nhất cũng nặng cả trăm cân.