Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi không thể tưởng tượng nổi, một người phụ nữ như dì ấy, làm sao có thể vác hai trăm cân quần áo từ Quảng Châu về.
Tôi vừa xót xa vừa áy náy nhưng rất nhanh sau đó chỉ còn lại niềm vui.
Quần áo ở Quảng Châu thời trang hơn hẳn so với ở thành phố chúng tôi!
Khi nhìn thấy những bộ quần áo này, tôi linh cảm dì Đổng sắp bay cao bay xa rồi!
Nhưng để mở cửa hàng, số quần áo này vẫn còn quá ít.
Đặc biệt là khi mới khai trương, rất nhiều người sẽ đến cửa hàng vì tò mò, lúc này tuyệt đối không được để xảy ra tình trạng cung không đủ cầu.
Lúc đó logistics còn chưa phát triển, phí vận chuyển cũng đắt.
Thêm vào đó, dì Đổng lần đầu hợp tác, cũng không yên tâm, vì vậy trước khi chính thức khai trương, chúng tôi phải đi Quảng Châu một lần nữa, lấy đủ hàng.
Lần này, dì Đổng không từ chối yêu cầu muốn đi cùng đến Quảng Châu của tôi.
Chuyến tàu từ thành phố chúng tôi đến Quảng Châu mất 20 tiếng.
Tôi ngồi trong toa tàu đông người, có chút sợ hãi.
Trong toa tàu có một mùi không tả được, lẫn với mùi mì gói, mùi thuốc lá, mùi chân thối.
Buổi tối, dì Đổng để tôi gục đầu vào lòng dì ấy.
Dì ấy cởi áo khoác đắp lên người tôi, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng che tai tôi, không để tiếng ồn ào trong toa làm tôi mất ngủ.
Không hiểu sao, tôi bỗng cảm thấy rất an tâm, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.
Trưa hôm sau, chúng tôi đến Quảng Châu.
Áo sơ mi hoa, quần ống loe, giày cao gót khắp các ngõ phố, đây là một nơi hoàn toàn khác biệt so với thành phố của chúng tôi.
Tôi như một cô gái quê mới lên thành phố, nhìn cái gì cũng thấy lạ lẫm.
Dì Đổng nhìn ra sự tò mò của tôi nên không vội nhập hàng mà dẫn tôi đi dạo một vòng ở Quảng Châu.
Chúng tôi ăn những món ăn vặt, cảm nhận nét quyến rũ và văn hóa độc đáo của thành phố này.
Hai bên bờ sông Châu Giang là những tòa nhà cao tầng san sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chúng tôi đứng bên bờ sông ngắm nhìn thành phố Quảng Châu đang trên tiến độ của khoa học công nghệ, dì Đổng tắm mình trong nắng, kiêu hãnh ngẩng cao đầu: "Tiểu Hòa, chúng ta sẽ mở chi nhánh, chi nhánh của chúng ta nhất định sẽ mở ở Quảng Châu, dì sẽ không để con chờ lâu đâu."
Tôi kiên định gật đầu, bởi vì tôi biết những gì dì Đổng đã nói sẽ trở thành sự thật.
Dì Đổng đã có kinh nghiệm nên nhanh chóng chọn xong quần áo chỉ trong một ngày.
Tôi vác trên lưng một cái bao tải và cũng ôm vào lòng một cái bao tải.
Dì Đổng muốn tôi san bớt cho dì ấy một ít, tôi liền từ chối vì túi của dì ấy còn nặng hơn của tôi.
Thì ra khi bạn có việc muốn làm, có người muốn bảo vệ, thì không có gánh nặng nào là không gánh nổi.
Cứ thế, chúng tôi vác bốn túi lớn, khó khăn di chuyển trong nhà ga đông đúc.
Trong nhà ga vẫn chưa lắp thang máy, có một đoạn cầu thang dài.
Tôi sợ không kịp chuyến tàu, chân đã run rẩy, miệng đã cắn ra m.á.u nhưng tôi lại không dám dừng lại chút nào, dùng hết sức bình sinh chạy lên tàu.
Vừa lên tàu, cả người tôi lập tức rã rời, thở hổn hển.
Linlin
Quay đầu nhìn lại, dì Đổng cũng chẳng khá hơn tôi là bao.
Vốn dĩ dì ấy luôn tinh tế, gọn gàng nhưng giờ mồ hôi nhễ nhại, tóc tai bù xù, dựa vào một cái túi lớn, ngay cả sức lực đứng dậy cũng không có.
Chuyến tàu trở về chúng tôi không giành được ghế cứng, chỉ mua được vé đứng.
Dì Đổng đặt túi rắn đựng quần áo ở lối đi cạnh nhà vệ sinh.
Bốn túi quần áo lớn chất đống ở lối đi rất dễ thấy, buổi tối tôi còn chợp mắt một lúc, dì Đổng lo hàng bị mất trộm nên thức trắng cả đêm không chợp mắt.
Sáng sớm dì Đổng thấy tôi tỉnh, liền lấy ra bánh quy mua ở Quảng Châu: "Bé mèo nhỏ tham ăn, dì cố tình để dành cho con đấy!"
Dì Đổng vì thức trắng một đêm nên mặt vàng vọt, mắt đỏ hoe, quầng thâm dưới mắt lớn, môi cũng hơi khô.
Tôi cắn một miếng bánh quy, vùi đầu vào lòng dì Đổng, thầm rơi nước mắt.
Rốt cuộc dì Đổng đã chịu bao nhiêu khổ cực sau lưng chúng tôi!
Đợi xuống tàu, về đến nhà, cả hai chúng tôi ngủ một giấc mê man.
Ngủ dậy cũng không kịp nghỉ ngơi thêm mấy ngày, cửa hàng mới của chúng tôi đã khai trương!