Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Công việc kinh doanh của dì Đổng ngày càng phát triển, hai năm đã mở được mười chi nhánh.

Tiếng tăm truyền đến nông thôn, bà nội cơ hội của tôi vậy mà lần đầu tiên nhận tôi là cháu gái.

Bà chạy đến trường tôi gây rối, gặp ai cũng nói tôi bất hiếu, không nhận tổ tông.

Lúc đó đúng vào kỳ thi chuyển cấp của tôi, mẹ tôi biết chuyện thì tức đến nỗi suýt nữa dùng nạng đập vào đầu bà nội.

Bà nội làm ra vẻ không sợ chết, ngồi trước cổng trường, buộc mẹ tôi phải chủ động nhận lỗi với bà, cầu xin bà đừng gây sự ở cổng trường nữa.

Bà nội vênh váo như thể chẳng ai làm gì được mình, thấy mẹ tôi cúi đầu, lúc này bà mới đưa ra điều kiện:"Tôi biết cô kiếm được tiền rồi, tôi yêu cầu không cao, mỗi tháng cô đưa tôi một vạn cho tôi dưỡng già.

Cháu trai cô sắp kết hôn rồi, cô giúp nó mua một căn nhà trong thành phố, sau này tôi đảm bảo sẽ không tìm phiền phức cho cô nữa."

Đòi giá c.ắ.t c.ổ cũng không đến mức này, mẹ tôi lập tức ngây người.

Bà nội gây rối trước cổng trường ròng rã năm ngày.

Ngày thứ năm, bà nhận được một cuộc điện thoại, chửi mẹ tôi một câu: "Con què c.h.ế.t tiệt, coi như mày lợi hại."

Rồi lủi thủi về quê, không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Mẹ tôi cũng không rõ tình hình, về nhà hỏi mới biết là dì Đổng đã giúp đỡ.

Dì Đổng xách hai chai rượu trắng, tìm đến bạn học cũ của cha Lâm Nhậm.

Kể từ khi dì Đổng chuyển đến nhà tôi, dù dì ấy có khổ cực, mệt mỏi đến mấy cũng chưa từng cầu xin những người này.

Nhưng lần này vì tôi, dì ấy đã chủ động nhờ họ giúp đỡ.

Chú tôi ở nhà máy quê vốn đã lên làm quản lý nhưng một cú điện thoại từ cấp trên, trực tiếp bị cách chức thành nhân viên bình thường.

Cấp trên còn nói, nếu bà nội còn đến quấy rầy tôi, ngay cả nhân viên bình thường cũng không làm được.

Lúc này, tất cả bọn họ đều ngoan ngoãn.

Tôi biết ơn nhìn dì Đổng, mắt cay cay không biết nên nói gì.

Dì Đổng vẫn giữ vẻ vô tư. Thậm chí còn nói cảm ơn tôi cho dì ấy cơ hội để nối lại những mối quan hệ cũ.

Dưới sự bảo vệ của dì Đổng, tôi thuận lợi học hết cấp hai, cấp ba rồi thi đậu vào trường đại học mơ ước của mình.

Tôi chọn đến Quảng Châu học đại học, chuyên ngành quản trị kinh doanh.

Vào ngày tôi nhập học, chi nhánh "Thời Hòa Tuế Nhậm" cũng chính thức khai trương tại Quảng Châu.

Cửa hàng đã nhập về nhiều thương hiệu thời trang thịnh hành hơn như thương hiệu "Ba Con Cừu" của Nội Mông hoặc "Hồi Lực" của Thượng Hải,... công việc kinh doanh của dì Đổng phát triển nhanh chóng một cách đáng kinh ngạc.

Dì ấy đã đạt đến một tầm cao mới so với trước đây.

Bạn bè và người thân lần lượt nối lại tình xưa, điện thoại di động không còn cuộc gọi nào không thể liên lạc được.

Điều khác biệt là lần này không ai gọi dì ấy là "Lâm phu nhân" nữa mà mọi người đều tôn kính gọi một tiếng "Bà chủ Đổng".

Cuối cùng dì Đổng đã tìm được manh mối năm xưa Lâm thị bị hãm hại và cũng có đủ năng lực để đối phó với kẻ thù.

Dì ấy tố cáo yêu cầu điều tra lại vụ án của Thực phẩm Lâm thị năm đó.

Nửa năm sau, cha và cậu của Lâm Nhậm bình an trở về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Dường như cuộc sống rơi vào hũ mật, ngọt đến mức tôi cứ ngỡ mình đang mơ.

Thế nhưng sự ngọt ngào này, gần như đã vắt kiệt dì Đổng.

Dì Đổng như một sợi dây đàn căng chặt bấy lâu, đột ngột buông lỏng, cả người dì ấy lập tức suy sụp.

Tôi nghe nói dì Đổng bệnh nặng, ngày hôm sau đã từ trường vội vã đến bệnh viện.

Bạn có tin không? Một người có thể già đi mười mấy tuổi chỉ trong vài ngày.

Tóc của dì Đổng bạc đi một nửa, trên mặt hiện lên vài nếp nhăn, cả người dì ấy như quả táo hỏng, khô héo teo tóp.

Tôi nhìn dì ấy như vậy mà không nói được lời nào, chỉ không ngừng khóc.

Mắt mẹ tôi sớm đã sưng húp vì khóc, Tiểu Nhậm cũng như bị rút cạn tinh thần.

Tôi phải chấp nhận một sự thật, trụ cột của gia đình chúng tôi đã đổ.

Dì Đổng gọi tôi đến bên cạnh: "Tiểu Hòa, mẹ con mềm yếu, em con đang học lớp mười hai, chú Lâm con thì bị lạc lõng với xã hội rồi, con phải gánh vác gia đình, phải gánh vác công ty."

Tôi nghẹn ngào, nắm c.h.ặ.t t.a.y dì Đổng.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi sợ hãi đến thế, sợ rằng hạnh phúc đang có sẽ cứ thế trôi tuột khỏi tay tôi.

Tôi bảo Tiểu Nhậm về trường học: "Tiểu Nhậm, em cứ học hành tử tế, dì Đổng mới yên tâm dưỡng bệnh."

Tôi bảo chú Lâm học máy tính để cùng tôi xử lý công việc của công ty:

"Chú Lâm à, con biết học lại rất khó nhưng chú càng nhanh hòa nhập với xã hội, càng có thể bảo vệ dì Đổng và Tiểu Nhậm."

Tôi bảo mẹ tôi ở lại bệnh viện, chăm sóc  dì Đổng: "Mẹ ơi, dì Đổng còn ở đây thì trụ cột sẽ vẫn còn đó, con sẽ chẳng sợ gì cả!"

Dì Đổng nằm viện hơn nửa năm, trong nửa năm đó, dường như tôi đã lớn lên chớp nhoáng, trở thành người mà gia đình có thể dựa vào.

Những ngày tháng hạnh phúc như được lên dây cót, trôi qua thật nhanh.

Sau khi Tiểu Nhậm tốt nghiệp cấp ba, cô bé đi Paris du học ngành thiết kế thời trang.

Khi cô bé tốt nghiệp đại học, tôi đã làm việc ở công ty được vài năm.

Ngày cô bé về nước, cả gia đình chúng tôi cùng nhau ra sân bay đón Tiểu Nhậm về nhà.

Đúng lúc là đợt không khí lạnh, thành phố hiếm hoi có một trận tuyết lớn, chúng tôi đều mặc áo khoác dày cộm.

Vừa nhìn thấy Lâm Nhậm, dì Đổng không kìm được cằn nhằn: "Mẹ đã bảo con ở đây lạnh lắm, sao con lại chỉ mặc mỗi cái áo khoác, may mà chị con mang theo áo phao mẫu mới của công ty năm nay, mau mặc vào đi."

Lâm Nhậm liếc nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ tinh nghịch: "Chị ơi, chị nhìn chị xem, chị mặc đồ như cái bánh ú ấy!"

Ánh nắng xuyên qua kính cửa sân bay rọi xuống hai mẹ con trước mắt tôi, dường như tôi đã quay trở lại ngày chúng tôi lần đầu gặp mặt.

Cô bé ấy cũng cười nhìn tôi như vậy, một tiếng "bánh ú" ngọt ngào đã cứu rỗi cả cuộc đời tôi.

Trận tuyết lớn này thật đẹp, tuyết lành báo hiệu năm mùa màng bội thu.

Năm tới nhất định bốn mùa hòa thuận, ngũ cốc bội thu.

Sóng yên biển lặng, thời hòa tuế nhậm.

Linlin

-Hết-