Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày cửa hàng mới trang trí xong, tôi thực sự kinh ngạc!
Cửa hàng trang trí đơn giản, sang trọng, những chi tiết hoa tươi trang trí lại toát lên vẻ dịu dàng, tinh tế.
Ánh đèn chiếu vào, dường như người ta cũng được phủ lên một lớp ánh sáng mềm mại, càng thêm xinh đẹp vài phần.
Quần áo vừa nhập về còn đang treo, ngoài cửa đã có người liên tục hỏi han.
Tôi hỏi dì Đổng, cửa hàng của chúng ta tên là gì, dì Đổng cười nói muốn giữ bí mật, đợi đến khi chính thức khai trương, bảng hiệu được vén màn, bốn chữ lớn "Thời Hòa Tuế Nhậm" vững vàng treo trước cửa hàng!
Dì Đổng một tay ôm tôi, một tay ôm Tiểu Nhậm:
"Tiểu Hòa, Tiểu Nhậm, đây là món quà dì và dì Lý tặng hai con!"
Cửa hàng mới khai trương không lâu, tôi lên cấp hai.
Việc học bắt đầu bận rộn, tôi không còn đến cửa hàng giúp đỡ nữa nhưng sự phát đạt của cửa hàng, tôi cũng nghe nói ở trường.
Khi những nữ sinh xinh đẹp nhất trường, mặc chiếc váy liền thân giống nữ chính trong phim truyền hình bước vào trường, cả trường đều xôn xao!
Mọi người truyền tai nhau, ai cũng biết trong thành phố có một cửa hàng mới có thể mua được những bộ quần áo Quảng Châu thời thượng nhất.
Đương nhiên tôi cũng mặc bộ quần áo mới do dì Đổng tỉ mỉ chọn lựa.
Vì thế, các bạn học từng nghi ngờ nhà tôi có mỏ.
Mãi đến khi trường nghỉ hè, cuối cùng tôi cũng có thể đến cửa hàng phụ giúp.
Kỳ nghỉ, cửa hàng còn bận rộn hơn, người ra vào không ngớt.
Tôi vừa nhìn đã thấy những quý bà vừa bước vào có vẻ ngoài không tầm thường, tuyệt đối là người có tiền.
Tôi nhiệt tình tiến lên chào hỏi, học theo cách người Quảng Châu chào hỏi: "Cô gái xinh đẹp, chị muốn xem quần áo gì, cửa hàng có tất cả nhé."
Những quý bà bị tôi chọc cười không khép miệng được, vui vẻ chọn lựa.
Quay người một cái, họ tình cờ đụng phải dì Đổng.
Tôi vội vàng nháy mắt cho dì Đổng, mấy con cá lớn này, phải chặt c.h.é.m một bữa!
Nhưng Dì Đổng đã dừng động tác trong tay, những quý bà cũng ngừng tiếng cười đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Người phụ nữ mặc bộ vest ở giữa là người đầu tiên lên tiếng: "Lâm phu nhân? Sao cô lại ở đây? Sao lại khổ đến mức phải đi bán quần áo thế này!"
Mấy người bên cạnh phối hợp cười nhạo, nghe sao cũng thấy chói tai.
Trong chốc lát tôi không biết mình nên làm gì, lúng túng xoa tay.
Hiếm khi dì Đổng đổi sắc mặt, vẻ bối rối không che giấu được nhưng dì ấy vẫn bình tĩnh mở lời: "Lâu rồi không gặp, hôm nay đến mua quần áo mới à? Có cần tôi giới thiệu cho các vị không?"
Lại một tràng cười vang: "Được thôi, vậy thì làm phiền Lâm phu nhân phục vụ chúng tôi vậy!"
Dì Đổng vẫy tay ra hiệu cho tôi đi tiếp đón khách khác.
Suốt cả buổi tôi đều lơ đễnh, thỉnh thoảng lại nhìn về phía họ.
Những quý bà đó chọn suốt cả buổi chiều.
Linlin
Họ ngồi đoan trang trên sofa trong cửa hàng, bắt chéo chân, sai dì Đổng mang cái này, cái kia mang qua xem, không chỉ xem mà còn yêu cầu dì Đổng mặc thử từng cái cho họ xem, gần như bắt dì Đổng thử hết tất cả quần áo.
Tôi ở bên cạnh càng nhìn càng tức giận, mấy lần muốn xông lên đuổi họ đi nhưng đều bị dì Đổng ngăn lại.
Họ làm khó dì Đổng cả buổi chiều nhưng dì Đổng lại không tức giận.
Họ cũng thấy vô vị, kết thúc trò chơi nhàm chán này.
Có lẽ bị thái độ của dì Đổng làm cảm động, có lẽ quần áo trong cửa hàng thực sự đẹp, mỗi người đều mua vài bộ rồi ra về.
Đợi họ vừa đi, tôi liền ở trong cửa hàng tức giận mắng chửi: "Đồ đàn bà thối tha, xấu xí mặc gì cũng vô ích."
"Dì Đổng, sau này họ đến thì con sẽ đuổi thẳng cổ."
"Nhìn họ làm khó dì, con rất muốn cho mỗi người một cái tát."
Dì Đổng mỉm cười nói với tôi: "Không sao đâu Tiểu Hòa, dì Đổng không hề tức giận chút nào."
"Cúi đầu không phải là điều mất mặt, có thể co có thể duỗi chưa bao giờ là điều mất mặt cả."
"Chỉ vì sĩ diện, đánh sưng mặt mà giả làm người giàu, đó mới là điều đáng xấu hổ."
Tôi biết trong lòng dì Đổng khó chịu nên không nói gì thêm.
Tôi chỉ có thể học hành chăm chỉ hơn, trở thành hậu phương vững chắc cho dì Đổng.