“Hi, trùng hợp ghê.”
Trước mắt tôi tối sầm lại, cố gắng kìm nén cơn thôi thúc muốn che mặt bỏ chạy, chậm rãi nặn ra một nụ cười cứng đờ.
Xong rồi, người đẹp lại còn tốt bụng như Giang Tư Dự, thế mà bị tôi làm cho tiếng tăm trong sạch suýt tiêu tan.
Hu hu hu, tôi có tội.
Hai lần bịa chuyện, cả hai lần đều bị chính chủ bắt tại trận.
Lần này còn bị nhiều người nghe thấy, tôi chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.
“Giấu kỹ thật nha, từ bao giờ ở bên nhau vậy?”
“Ngọt ghê, học thần Giang ơi, tôi cũng muốn được ôm~”
Có người cười trêu ghẹo.
Giang Tư Dự đưa cuốn sổ trên tay cho người bên cạnh.
Liếc qua Lương Dịch Châu vẫn còn chưa hoàn hồn sau cú sốc, cậu chậm rãi bước về phía tôi.
“Kiều Di, bây giờ em rảnh không?”
“Rảnh.” – Tôi không dám ngẩng đầu nhìn cậu, khô khốc đáp.
…
Ve sầu kêu inh ỏi, bóng cây rợp mát.
Tôi đi cạnh Giang Tư Dự, cứng đầu mà nhỏ giọng xin lỗi.
“Bạn Giang, xin lỗi bạn nhé. Bạn yên tâm, tôi sẽ đính chính lại.”
Vành tai cậu vẫn còn phớt hồng.
“Không sao, không cần đính chính.”
Cơn gió mang theo giọng nói dịu dàng và hương thơm dễ chịu của cậu thoảng qua.
Khác hẳn mùi nước hoa đậm gắt mang tính xâm lược của Lương Dịch Châu, Giang Tư Dự mang một mùi hương ngọt ngào, mát lành.
“Hả?” – Tôi sững người.
“Ý tôi là không thể phụ cây kem mà em đã mời, nên tôi phải phối hợp với em.” – Giang Tư Dự giải thích.
Cậu ấy thật tốt, hu hu hu.
Tôi lại một lần nữa thầm cảm thán sự đẹp người đẹp nết của Giang Tư Dự.
“Cảm ơn bạn Giang. Nhưng tôi không muốn làm ảnh hưởng đến bạn, bạn yên tâm, sau này tôi sẽ không bịa bậy nữa.”
Tôi chỉ thiếu điều chắp tay thề với trời.
Giang Tư Dự không nói gì, im lặng một lúc, rồi bất chợt dừng bước.
Cúi đầu nhìn tôi, giọng nhẹ nhàng, pha chút ấm ức.
“Cái biểu cảm tôi gửi xấu và ghê lắm sao?”
Hả? Gì cơ?
Tôi lại ngẩn ra.
Mơ hồ chẳng hiểu chuyện gì, tôi vội lấy điện thoại trong túi ra, mở WeChat.
Trong khung chat với Giang Tư Dự, chỉ có vài tin nhắn, đều là hôm mới kết bạn——
Cậu: “Tôi là Giang Tư Dự của khoa Luật.”
Tôi: “Tôi là Kiều Di của khoa Công nghệ Thông tin.”
Kèm theo một sticker “Xin chào” kiểu tổng tài tà mị.
Gần nửa tiếng sau, cậu mới chậm rãi gửi lại một sticker chú chó con vẫy tay “Xin chào”.
Tôi: “Đừng gửi mấy thứ xấu xí ghê tởm như vậy cho tôi nữa!”
Cứu tôi với! Đây là hiểu lầm mà!
Hôm đó tôi đang bị Tiết Thuần chọc tức đến nhức cả đầu.
Mấy người bạn của Lương Dịch Châu lại gửi ảnh hắn ngồi trong quán, bóng lưng cô đơn uống rượu.
Ra vẻ si tình làm gì.
Tôi thấy buồn nôn, liền gõ câu đó trong cơn bực bội.
Sau đó sao chép nguyên văn gửi cho vài người ở khung chat mới nhất.
Và… tôi ngu mắt gửi luôn cho Giang Tư Dự.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện