Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi mệt lắm, đầu rất đau, cho tôi nợ được chứ?” Tịnh Sa cau mày hỏi. Sắc mặt hiện rõ sự đau đớn, ánh mắt như cầu xin.

“Đầu đau hả?” Tuấn Khang dí ngón tay vào trán cô: “Em nên tập uống rượu!”

"Tôi biết rồi, tôi sẽ tập!" Giọng nói không giấu nổi sự chua xót.

Lòng Tuấn Khang bỗng nhói lên, có chút xao động. Đây là hắn đang hối hận sao?

Không thể!

Mọi chuyện vẫn đang rất thuận lợi, diễn ra theo đúng kế hoạch ban đầu của hắn.

Khiến nhà họ Uông lụi bại, sỉ nhục Uông Chẩm.

Hắn lừa gạt Uông Tịnh Sa là để trả thù cho em trai và vị hôn thê của hắn mà thôi, hắn chẳng hề quan tâm xem Tịnh Sa nghĩ gì, như thế nào. Điều duy nhất hắn cần để ý là làm thế nào khiến cho cô mỗi ngày đều đau khổ hơn, đúng thế, tất cả chỉ có vậy.

Nhưng tại sao khi thấy Hạ Kiệt và Quốc Bảo chăm sóc cô hắn lại khó chịu, cả đêm qua nữa, nhìn cô bị đám lão già đó vây quanh chuốc rượu hắn lại bực bội đến phát điên mà tự đổ cho cô cái lỗi đi tới đâu ve vãn đàn ông tới đó.

Rồi cũng đêm qua, lúc cô say không tự chủ quấn lấy hắn nũng nịu đòi hỏi, hắn lại chẳng kìm lòng được mà bỏ qua tất cả đắm chìm vào cô, còn mãnh liệt và tham lam hơn rất nhiều.

Rồi vừa xong khi thành công lừa cô ký tên vào bản thoả thuận kia, hắn đã rất hạnh phúc, bởi đã chính thức được độc chiếm cô cho riêng mình.

Hắn cứ khấp khởi với những niềm vui vụng trộm ấy, và rồi hết vui lại buồn.

Cũng là ngay vừa xong thôi, khi cô bất đắc dĩ đáp ứng đề nghị tập uống rượu của hắn tim hắn bỗng co rút đau đớn…

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Trái tim hắn vốn dĩ đã cố kiên cường nhưng khoảnh khắc ấy bỗng ngập tràn cảm xúc sợ hãi, hắn sợ sự phục tùng của cô.

“Ừ!” Hắn cười tự giễu đáp lại. Rồi tiếp tục tự thôi miên rằng, cô như này là điều hắn muốn.

Hắn sẽ không quan tâm cô nữa.

Điều hắn muốn chỉ có thể là sự đau đớn của cô.

Tuấn Khang thở dài dứt khoát đứng dậy bước vào phòng tắm bỏ lại một câu: “Chuẩn bị đi, lát tới công ty cùng tôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Vâng!” Tịnh Sa nhẹ đáp. Cô rời giường, cơ thể mỏi rã rời như mới tập thể thao quá sức, quả thực rất mệt mỏi khiến bước chân nặng như đổ chì.

Tịnh Sa nhìn quần áo vương dưới sàn cũng không muốn nhặt, cứ vậy lê thân thể mệt mỏi trở về phòng của mình.

Qua tấm gương, Tịnh Sa cười tự giễu với cô gái có sắc mặt nhợt nhạt trong đó, những dấu vết thô bạo còn hằn rõ trên ngực, dấu răng, dấu vào, cả vết bầm tím trên eo… Hắn coi cô chẳng khác gì công cụ để phát tiết dục vọng điên khùng của bản thân.

Thật may… Là đêm qua cô say nên chẳng nhớ gì, sẽ không biết được hắn hung bạo ra sao…

Tịnh Sa lại cười méo mó như khóc.

Dẫu sao cô cũng là người phụ nữ đầu tiên ngủ trên chiếc giường đấy. So với đám đàn bà luôn bám lấy hắn, đã hơn họ rất nhiều.

Tịnh Sa giật mình. Vì cớ chi cứ muốn biện minh cho hắn.

Cô còn trông mong gì ở một kẻ luôn coi mình là kẻ thù?

Rõ ràng cô biết rõ, nhưng vẫn không ngăn được trái tim hướng về hắn mà hi vọng, hi càng nhiều, lúc thất vọng sẽ càng đau đớn, đau đớn này cũng sẽ càng sâu, chỉ là thực sự cô không kìm lòng được mà trầm mê trong một chút xíu ấm áp của hắn.

Cảm giác bế tắc bỗng bủa vây lấy tâm hồn cô gái trẻ còn chưa đủ trải đời.

Tịnh Sa vục nước hất lên mặt. Trong đầu cô bất giác hiện ra nụ cười ấm áp của Quốc Bảo, cô không khỏi thở dài.

Lúc lâu sau Tịnh Sa mới ra ngoài, Tuấn Khang đã xong tinh tươm, áo sơ mi xanh tím than và quần âu cùng màu, cà vạt lam nhạt thêm gọng kính vàng. Cả người hắn toát lên vẻ đẹp cấm dục hấp dẫn.

Đẹp là thế, tư thế ngồi ở chỗ đó hấp dẫn, gây sự chú ý như vậy thế mà Tịnh Sa đi qua cũng không liếc mắt lấy một cái.

Tuấn Khang mím môi, nhìn theo bóng dáng thẫn thờ của Tịnh Sa, thực sự rất muốn ôm cô vào trong lòng để yêu thương. Cánh tay giơ lên lại hạ xuống.

Cuối cùng hắn đứng dậy tới sau lưng Tịnh Sa. Chống tay vào mặt bàn trang điểm, tư thế mập mờ như muốn ôm cô vào lòng.

“Em nên mặc gì để che đi những dấu vết này?”