Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nhìn chằm chằm vào bờ vai thon gầy của cô, cúi đầu đặt lên đó một nụ hôn rồi bất giác mỉm cười, đáy mắt ngập tràn sự dịu dàng, thiếu chút nữa đã bật cười thành tiếng.

Đây là người phụ nữ của riêng hắn, còn hắn cũng chỉ muốn là duy nhất của cô, bảo vệ nâng niu cô không để cô phải chịu bất cứ tổn thương nào.

Không… Trịnh Tuấn Khang chợt cảm thấy hoảng sợ, tại sao hắn lại có suy nghĩ này?

Cảm giác vừa yêu vừa ghét một người chính là như này phải không?

Yêu sao? Yêu?

Có lẽ chỉ là cảm thấy hứng thú! Đúng rồi, là hứng thú đấy!

Không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu, giờ phút này, hắn chỉ quan tâm thực tại, hắn yêu thích người phụ nữ này, nên sẽ ích kỷ cho bản thân thử một lần.

Chút u ám thoáng qua trong mắt nhanh chóng tan biến, hắn vòng tay dịu dàng ôm lấy Tịnh Sa, cái ôm dần siết chặt: “Tôi hẹn cho em gặp một người, bất cứ nghệ sĩ nào vào tay cô ấy đều nổi tiếng.”

“Vâng!” Tịnh Sa không quan tâm lắm tới cái ước mơ xa vời đấy. Hiện tại cô chỉ muốn có cơ hội đưa cha rời khỏi nơi này mà thôi.

“Em không vui hay sao?”

“Tôi rất vui, cảm ơn anh!”

“Đừng nghĩ tới chuyện chống chế tôi lấy lệ, ngoan ngoãn làm người phụ nữ của tôi, em sẽ có tất cả.”

“Bao gồm cả tim của anh?” Tịnh Sa cười trào phúng hỏi.

“Không!” Hắn đưa tay bóp cằm cô, qua tấm gương hai cặp mắt nhìn nhau không chớp: “Cũng đừng nghĩ câu dẫn đàn ông khác.”

Hắn buông cô ra, gò má hiện rõ dấu ngón tay ửng hồng.

Người đàn ông đứng dậy, bước lùi lại, tâm trạng nặng nề, nhịp thở bực bội.

Tịnh Sa ngẩn người nhìn chính mình trong gương, khóe miệng nở một nụ cười châm chọc, hốc mắt đỏ lên, cô chớp chớp mắt, ngữ điệu mỉa mai: "Nếu vậy cái anh có được cũng chỉ là thể xác của tôi?"

Giọt nước mắt nóng hổi trào ra lăn qua gò má rơi xuống mu bàn tay, Tịnh Sa lấy khăn giấy lau vội đi, cô không muốn hắn thấy bản thân mình đau lòng. Tự dặn lòng phải kiên cường, người đàn ông này chẳng là cái thá gì cả. Cô cầm hộp phấn phủ, cứ thế vỗ lên má, vô hồn y như con rô bốt.

"Bỏ ý định đi ve vãn đàn ông, đừng để tôi bị chê cười vì mọc sừng trên đầu!" Hắn lại áp sát cô, cúi người, bàn tay nhẹ nhàng mò vào trong cổ áo của cô: "Nếu như em cần đàn ông, hãy nhớ đến tôi, tôi sẽ thỏa mãn em, giúp em sung sướng.”

Cơ thể Tịnh Sa chợt run rẩy, cô cười nhạt: “Chỉ sợ lúc tôi cần, ngài Trịnh lại đang bận l.à.m t.ì.n.h với người phụ nữ khác mất rồi.”

Lời của cô khiến Trịnh Tuấn Khang cảm thấy rất khó chịu, hai đầu lông mày cau chặt. “Là cô đang ghen hay sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Không, tôi chỉ luôn nhớ vị trí của mình ở đâu mà thôi.”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Đúng vậy. Cô nghĩ như vậy là rất tốt đấy.” Tuấn Khang miết mạnh ngón tay lên nụ hoa trước n.g.ự.c Tịnh Sa như đang trừng phạt. Bàn tay khác chậm trãi đẩy vạt váy lụa, từ từ thăm dò vào bên trong.

Tịnh Sa thoáng hoảng hốt, nhìn ánh mắt rực lửa liền hiểu ý đồ của hắn, người đàn ông này, đang muốn...

Cô cả kinh đè lại bàn tay không an phận của hắn: “Chúng ta cần tới công ty, anh đã nói sẽ không đụng vào tôi mà…”

Tất nhiên Trịnh Tuấn Khang không có ý địnjh làm gì, đây là hắn muốn cảnh cáo cô, xem cô hốt hoảng lo sợ, nhẹ nhàng đưa lưỡi lướt qua vành tai của cô, khàn giọng hỏi: “Cô sợ tôi thân mật đến thế kia à?”

Người đàn bà đáng chết, ghét hắn đụng vào người như vậy sao?

Muốn giữ thân cho ai? Cô cho là có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của hắn ư? Thật quá ngây thơ!

Ngón tay Tuấn Khang cách một lớp vải lụa mỏng trêu đùa nơi tư mật của cô, lúc đầu chỉ có ý định dọa nạt, nhưng càng lúc lại càng khó dừng tay.

Nếu đã như vậy hắn cũng không thể ngược đại chính mình.

“Đừng mà, tôi xin anh đấy!”

Cô càng không muốn làm, hắn lại càng ép cô phải làm, cô càng sợ hãi hắn càng phải khiến cô tiếp nhận mình. Người phụ nữ của hắn phai yêu thích si mê hắn từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới.

"Thực sự của anh quá lớn, nơi đó của tôi không thể tiếp nhận được!" Tịnh Sa đỏ mặt van xin, hốc mắt ngập nước.

“Vậy hử?” Trịnh Tuấn Khang tự mãn cười: “Thế thì phải làm nhiều chút để nơi đó của em lớn theo cái của tôi.”

“Không không, xin anh đấy, anh không… anh không hiểu.”

Tuấn Khang bế Tịnh Sa nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường, cởi cà vạt trên buộc hai cổ tay cô vào, sau đó lật úp người Tịnh Sa xuống, kéo mở áo choàng tắm để lộ ra tấm lưng đẹp mắt.

Người đàn ông nhoẻn cười, tự mãn đàn ông dâng cao càng khiến hắn thêm tỉ mỉ. Vén tóc sang một bên để lộ cái gáy thon đẹp mắt, đôi môi mềm liền chạm vào nơi nhạy cảm đó, từng cái từng cái, nhẹ nhàng gặm cắn, mỗi lần tiếp xúc đều khiến cho cả người Tịnh Sa run rẩy. Cô chỉ biết cắn chặt môi không để cho tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.

Trịnh Tuấn Khang khẽ cười, đôi môi di chuyển hôn dọc tấm lưng xuống dưới, hôn lên cánh m.ô.n.g tròn săn chắc.

“Á!” Tịnh Sa ngân nga: “Ưm, đừng…”

Bàn tay của Tuấn Khang nhào nặn cặp m.ô.n.g ấy, rồi bất ngờ nâng m.ô.n.g cô lên, đặt ở tư thế quỳ sấp trên giường.