Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Á… á…. á…” Tịnh Sa thét lên ngắt quãng từng hồi. Phần dưới cơ thể của cô bị hắn giữ lấy mạnh mẽ ra vào. “CMN anh chậm thôi.”

Lỗ nhỏ bị đ.â.m thật thoải mái, mật ngọt không ngừng tuôn ra, văng cả lên đùi hắn và chảy ướt tiếp mảng ga dưới m.ô.n.g hắn.

Cả người Tịnh Sa nằm trên người hắn, mềm mại, ngọt ngào.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Tuấn Khang lật người đổi chỗ.Tịnh Sa nằm xuống đệm, đôi chân bị bàn tay hắn tách ra rộng hết cỡ, người đàn ông len lỏi ở giữa, tiếp tục cuộc hành trình.

Bên trong các vách thịt tựa như vô vàn cái miệng nhỏ, mút chặt gậy thịt, mỗi khi hắn tiến vào đều như giữ lại chẳng muốn thả ra. Tuấn Khang thở dốc, chống hai tay xuống bên người cô, thả chậm tốc độ, áp dụng chiêu thức hai nông một sâu.

Mỗi lần động hông đều là một trải nghiệm mới mẻ khiến hắn thiếu chút nữa không nhịn được mà đầu hàng. Cảm giác dung hòa cả về tâm hồn và thể xác này mới tuyệt vời làm sao.

Hắn cúi đầu, chóp mũi cọ vào chóp mũi cô, giọng khản đặc: "Sa Sa, gọi tên tôi."

Cảm giác sung sướng như từng con sóng thi nhau ập đến cuốn phăng đi mọi tia lý trí. Tịnh Sa ngoan ngoãn làm theo, cất giọng nỉ non: “Khang!”

Ngữ điệu yêu kiều này giống như hồi còi lệnh xuất phát, cổ vũ cho người đàn ông bắt đầu ra sức đưa đẩy.

Hắn hạ tay, cơ thể áp sát Tịnh Sa, cầm lấy bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, môi tìm môi cùng nhau chìm đắm trong hương vị của ái tình.

Cơ thể Tịnh Sa ngập tràn niềm xúc động, hưng phấn đến tột cùng. Rõ ràng đây chính đích đến của tình yêu, là nơi giao thoa của mọi ham muốn được giải thoát. Họ thuộc về nhau cả thể xác và tâm hồn. Chỉ có thế mới khiến cả hai cùng mãn nguyện mà gầm lên đồng thời phóng thích mọi tinh hoa vào nhau, hòa hợp đến vậy.

"Sướng không?" Tuấn Khang ôm Tịnh Sa xấu xa hỏi.

Cô không nói gì, chỉ gục mặt vào hõm vai hắn thở hổn hển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Nếu chưa đủ sương thì anh sẽ làm lại.”

Tịnh Sa thoáng run rẩy: “Tuấn Khang, anh còn phải đi làm, cả cuộc hẹn của em nữa!”

“Với bộ dạng này, em không nên ra ngoài đâu. Hôm nay anh nghỉ!” Hắn bấm nút đóng tấm rèm cửa sổ lại, căn phòng mờ tối không phân rõ ngày đêm. “Em nghỉ đi, anh hẹn lại lịch cho em!”

Hắn kéo tấm chăn chùm kín cả hai người, Tịnh Sa cũng không còn sức liền nhắm mắt lại chưa bao lâu đã ngủ ngon lành.

Người đàn ông nhếch miệng nhẹ nhàng cười, đáy mắt ngập tràn sự vui vẻ, vòng tay ôm cơ thể mềm mại cảu Tịnh Sa càng thêm siết chặt, chóp mũi ở bên mái tóc của cô, hít hà hương thơm rồi mê luyến khép mắt lại.

Hai người bọn họ cứ như vậy mà ôm nhau ngủ thiếp đi.

***

Tịnh Sa ngủ một giấc đến khi trời tối mịt mới bật vội dậy vội sờ soạng sang bên cạnh. Đầu óc cô trống rỗng, có chút không dám tin bản thân mình lại cùng Tuấn Khang phóng túng đến mức như vậy. Cô ôm lấy cơ thể mình, lúc này đang mặc một chiếc váy lụa hồng nhạt hai dây, cơ thể sạch sẽ hẳn là đã được người đàn ông đó chăm sóc.

Niềm hạnh phúc trào dâng trong lòng, Tịnh Sa nằm xuống chùm chăn cười khúc khích. Giá như bọn bọ cứ hòa hợp như vậy thì có phải tốt hơn không. Tịnh Sa cô cũng chẳng cần phải giả vờ làm một kẻ bị loạn trí nhớ, đường đường chính chính tới thăm cha, thay ông ấy trả món nợ cho nhà họ Trịnh, chuộc lỗi, giúp Quốc Bảo có thể đứng lên.

“Dậy rồi sao?” Đúng lúc này Tuấn Khang bước vào, anh mặc áo sơ mi đen và quần âu, cả người toát lên vẻ anh tuấn ngời ngời khiến trái tim cô thoáng chút hoảng loạn.

“Vâng!” Tịnh Sa bỏ góc chăn xuống lộ ra gương mặt ửng hồng.

Trên tay hắn là một chiếc váy màu nude tay voan dài, còn có cả đồ lót chữ C.

“Mặc vào, đi dự tiệc cùng tôi!”