Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 19:
Thấy Tịnh Sa không động đậy còn núp trong chăn chỉ để lộ ra cặp mắt to đen nhìn mình, Trịnh Tuấn Khang liền cười nói: “Ngắm tôi chưa chán à?”
Hắn tới bên giường, đặt chiếc váy xinh đẹp cùng nội y xuống cạnh đó, cúi người ghé sát lại bên tai Tịnh Sa: “Cái bộ dáng mê trai này không được để bất cứ ai thấy nghe chưa?”
Tịnh Sa bật cười, vươn tay ôm lấy cổ hắn, mép chăn tuột xuống lộ ra cảnh xuân hấp dẫn. Cô rướn người nói vào tai hắn: “Thực ra là em đang đang cố nhìn xuyên qua lớp áo quần này ấy chứ.”
“Hay là tôi hủy tiếp, không đi nữa, chỉ ở nhà…”
Không đợi hắn nói xong, Tịnh Sa đã nhanh chóng xuống giường, cầm lấy lễ phục đi như chạy về phía phòng tắm: "Đợi em ba mươi phút rồi chúng ta sẽ lên đường!"
Phía sau lưng truyền đến tiếng chửi thề, Tịnh Sa vỗ n.g.ự.c thầm cảm thấy may mắn mình đã nhanh chân chạy trốn, cả gan dám vuốt râu hùm đúng là trải nghiệm thú vị.
Tịnh Sa tắm xong liền thay bộ lễ phục đó vào, kích cỡ vừa vặn, che hết những dấu ấn trên người lại khoe ra đường cong hấp dẫn. Cô ngắm mình trước gương rồi mỉm cười hài lòng. Hôm nay cô muốn bản thân sẽ thật xinh đẹp, tự hào là bạn gái của người đàn ông này.
“Anh chọn khéo quá!” Tịnh Sa ra khỏi phòng tắm liền phát hiện ánh mắt âm trầm của Trịnh Tuấn Khang vẫn đang nhìn, khiến cô cả kinh, sợ hắn muốn đổi ý mà ở nhà thật.
"Gu chọn của tôi luôn rất tốt!” Tuấn Khang hung hăng trợn mắt nhìn cô một cái, rồi chỉ chỉ vào cái nơi kích động dâng trào của mình, kháng nghị: “Nó cũng vậy!”
Nhìn theo tay của hắn, mặt Tịnh Sa lập tức đỏ bừng. “Ngài Trịnh, ngài chẳng đứng đắn chút nào!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Tới đây!" Trịnh Tuấn Khang lạnh lùng ra lệnh, hắn muốn cho cô một bài học, dám khiêu khích hắn rồi bỏ chạy. Đêm nay về sẽ khiến cô không xuống giường được.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Bị ánh mắt của hắn hù dọa, Tịnh Sa vẫn đứng im ở đó không nhúc nhích, trực giác mách bảo, nếu như cô bước qua, hôm nay cũng đừng nghĩ ra khỏi cửa.
Hít một hơi thật sâu, Tịnh Sa mới nói: “Tôi muốn đi dự tiệc.”
“Tới đây!” Tuấn Khang nhắc lại.
Tịnh Sa rụt rè bước đến, cách vài bước chân cánh tay liền bị hắn bắt lấy kéo mạnh, cả người cô ngã vào lòng hắn. Bàn tay hắn đưa lên gỡ búi tóc buộc tạm trên đầu cô, mái tóc mềm mãi suôn mượt xổ tung ra.
Trịnh Tuấn Khang cúi đầu hôn xuống mái tóc ấy, hít sâu hương thơm mê người rồi đặt Tịnh Sa ngồi xuống bên cạnh. Cầm chiếc lược cẩn thận chải tóc cho cô.
Tịnh Sa ngây ngốc, ngồi im để hắn chải cho mình một kiểu tóc búi nhẹ sau gáy, vừa không quá già lại cao sang quý phái. Cả quá trình không ai nói với ai câu nào.
Sau đó hai người lên xe rời biệt thự, không cần tài xế, Trịnh Tuấn Khang tự lái xe. Tịnh Sa ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng len lén nhìn sườn mặt nghiêng đầy bá đạo cuả hắn để rồi lại thầm cảm thán trong lòng đây là một người đàn ông rất đẹp, đẹp không góc chết.
Cô bắt đầu suy nghĩ nếu như toàn bộ sự ngọt ngào mà Trịnh Tuấn Khang đối với mình đều là giả vờ chăm lo, giả vờ chiều chuộng, thực chất hắn muốn lấy hành hạ mình, vậy thì cô sẽ như thế nào?
Cần phải làm gì?