Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuấn Khang, anh đã từng rất thích một ai đó chưa?” Đột nhiên Tịnh Sa lên tiếng hỏi. Cô đang chống khuỷu tay vào cửa xe, si mê nhìn hắn chờ đợi câu trả lời.
Tuấn Khang liếc mắt nhìn cô, nhẹ cười đáp: “Yêu thích bất cứ một thứ gì chính là khoe ra điểm yếu của mình cho kẻ địch thấy được. Từ trước đên nay tôi chưa từng thất bại trước bất kể ai.”
Tịnh Sa im lặng cảm thán: [Thấy chưa, lời mật ngọt bên gối rõ ràng không đáng tin.]
“Còn em?” Tuấn Khang cười khẽ: “Em thích tôi phải không?”
“Đúng vậy. Sống giả tạo quá mệt mỏi.” Tịnh Sa thẳng thắn.
Trịnh Tuấn Khang bật cười, gương mặt lạnh lùng cố hữu cũng trở nên dịu dàng rất nhiều, khóe miệng hắn cong lên lộ ra má lúm đồng tiền hiếm thấy càng làm Tịnh Sa mê mẩn, người đàn ông này quả nhiên có một sức hút vô cùng đặc biệt.
“Bảo sao em chỉ giả vờ mất trí được ít hôm đó, làm tôi thiếu chút nữa đã tin là thật.”
Tịnh Sa mỉm cười, nghiêng người thơm lên má lúm đồng tiền của hắn: “Khi đó em quá sợ anh.”
Tuấn Khang thoáng ngẩn người, nghĩ lại tình huống vụ tai nạn đó, hắn chính là người có lỗi. Nhưng cũng đâu có đẩy cô ngã xuống chứ. Là Hạ Kiệt kìa, vậy mà dường như cô lại sợ hắn hơn sợ anh ta.
“Thế giờ hết sợ rồi?” Khóe miệng Trịnh Tuấn Khang hiện lên nụ cười tà tứ, vòng tay ôm lấy cô, liếc mắt nhìn gương mặt đã ửng hồng trong lòng nổi lên hứng thú muốn trêu đùa người phụ nữ này.
“Anh tập trung lái xe đi!”
“Tôi hỏi em, giờ hết sợ tôi rồi?”
Tịnh Sa chớp mắt, có chút dụt rè khẽ gật đầu.
“Em đúng là hôn quân, bị sắc đẹp làm mờ mắt!”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Vâng, em là bị gương mặt này, sự dịu dàng trong đôi mắt này che mắt.”
“Ha ha ha, nói năng ngày càng mạnh bạo!” Tuấn Khang buông cô ra rồi chuyên tâm lái xe. “Sắp tới nơi rồi!”
***
Bữa tiệc thường kỳ của giới thương gia miền Bắc tụ họp tại khách sạn Dạ Tước. Sự xuất hiện của Trịnh Tuấn Khang và Uông Tịnh Sa tạo lên một trận xôn xao lớn.
Người trong giới ai cũng biết bạn tiệc của Tuấn Khang trước nay chưa từng lặp lại, vậy mà người phụ nữ này là lần thứ hai đi cùng hắn tới một bữa tiệc quan trọng. Ánh mắt nhìn về phía cô cũng có phần thay đổi.
Mà người kinh ngạc nhất lại chính là Hạ Kiệt. Anh ta vẫn luôn dõi theo cô chưa từng rời mắt. Sau khi thấy Tuấn Khang giới thiệu Tịnh Sa với Ami, anh ta liền biết ý định của hắn. Chờ cho bọn họ rời đi, chỉ còn lại Tịnh Sa mới chậm rãi bước đến.
“Có vẻ như Tuấn Khang đối với em rất tốt?” Giọng Hạ Kiệt ẩn chứa chút ghen tị.
“Là tôi đang trả nợ cho anh ấy!”
“Em ngu ngốc thì có, đấy đâu phải lỗi do em.” Hạ Kiệt bất bình.
“Như nhau cả thôi, tôi thay cha trả nợ.”
Hạ Kiệt thở dài, nhướng mày hỏi: “Em thích cậu ta rồi?”
Tịnh Sa không đáp, cầm một ly rượu vang lên, khẽ lắc, hương dịu nhẹ bay lên khiến tâm tình cô rất thoải mái.
“Tuấn Khang sẽ không yêu em đâu, ở bên cậu ta em sẽ chỉ có đau khổ.”
“Tôi không có tư cách đòi hỏi anh ấy yêu mình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Em ngu thật mà.” Hạ Kiệt hất cằm về phía căn phòng ở cuối dãy hành lang cạnh phòng tiệc: “Biết chỗ đó để làm gì không?”
Tịnh Sa lắc đầu.
“Em tới nhìn một chút đi!”
Tịnh Sa cau mày nhìn Hạ Kiệt, không nhịn được tò mò liền bước về phía đó. Đây là căn phòng Tuấn Khang cùng Ami vừa bước vào. Cô cầm tay nắm cửa, hít sâu một hơi mở ra.
“Cạch!”
Ánh sáng căn phòng rất nhẹ, là màu vàng chanh từ chùm đèn pha lê chiếu xuống. Trên ghế sô pha có một đôi nam nữ.
Tiếng động khiến Ami đang đắm chìm trong dục vọng hoảng sợ hét lên như thể gặp quỷ, vội vàng đẩy người đàn ông trên người mình ra, đứng dậy khỏi sô pha, cuống cuồng chỉnh sửa lại chiếc váy dạ hội đuôi cá bị vén lên đến eo, vai thì kéo trễ xuống nửa bầu ngực.
“Tôi đi vệ sinh!” Ami xấu hổ chạy mất tiêu.
Trịnh Tuấn Khang đứng dậy, liếc mắt nhìn thấy nụ cười thản nhiên cuả Tịnh Sa lòng thoáng bất an, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại sự bình tĩnh.
“Tìm tôi sao?” Ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi gương mặt của Tịnh Sa, vừa hỏi vừa chỉnh trang lại quần áo trên người.
Cô nhìn hắn, lòng lạnh lẽo nhưng miệng vẫn mỉm cười: “Xin lỗi đã phá hư chuyện tốt của anh.”
Tuấn Khang vuốt lại mái tóc có chút lộn xộn, sau đó ngôì dựa lưng ra sau ghế, gác chân lên bàn, nở nụ cười dụ hoặc: “Không sao, tôi không trách em.”
Vẻ mặt Tịnh Sa vô cùng bình tĩnh, đôi mắt to đen sạch sẽ không hề tỏ ra tránh né nhìn thẳng vào mắt hắn: “Em muốn hỏi anh chìa khóa xe, em ra xe trước đợi anh.”
Dáng vẻ điềm nhiên này của cô ngược lại khiến hắn khó chịu. “Đến đây!”
Tịnh Sa ngoan ngoõa bước tới, đặt ly rượu vang lên bàn. Hắn cầm lấy, một ngụm uống hết sau đó bất ngờ kéo Tịnh Sa, hôn lên môi cô.
Đôi mắt đen mở to, nhẹ nhàng chớp chớp, đôi môi đỏ mọng bị hắn chiếm giữ, từng ngụm, tưngf ngụm rươụ chua ngọt bị đẩy sang. Hắn buông cô ra, bờ môi vương chút rượu toát lên vẻ ma mị hấp dẫn.
Tuấn Khang khẽ nhếch môi. “Tôi và Ami không như em nghĩ đâu.”
Tịnh Sa nhún vai, lòng đầy chua xót nhưng miệng vẫn mỉm cười đáp: “Vâng.”
“Đi đi, ra xe chờ anh!”
Tịnh Sa đứng dậy, bóng lưng lẻ loi rời khỏi bữa tiệc.
Xuống tới hầm ngầm, cô vừa đi qua một chiếc xe liền bị khống chế. Cả người bị kéo vào vòng tay của một người đàn ông, cánh tay người kia cứng như thép siết chặt eo nhỏ của cô, Tịnh Sa ra sức giãy giụa nhưng vô ích.
“Bỏ tôi ra!”
“Là tôi.” Hạ Kiệt lên tiếng: “Em thấy rồi phải không?”
Anh ta xoay người Tịnh Sa lại, cúi thấp đầu nhìn vào mắt cô. “Em còn thích anh ta không?”
Cặp mắt của anh ta sáng như đốm lửa chăm chú nhìn cô. Cô cũng nhìn lại anh ta. Đây cũng là một người đàn ông rất đẹp trai, chỉ tiếc không phải mẫu người mà cô có thể gắn bó.
“Anh cũng đâu khác gì?”
Khoé miệng Hạ Kiệt khẽ cong lên để lộ một nụ cười quỷ mị: “Anh khác, anh thích em!”
Tịnh Sa khẽ nhếch môi cười, tiếp đó ngẩng đầu, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông. Nhưng khi gương mặt anh ta sát lại gần, trong lòng cô bất giác dâng lên một cảm giác bất an không thể lý giải…
Cô đẩy Hạ Kiệt ra, hoảng hốt chạy về phía xe của Tuấn Khang đóng sầm cửa lại.