Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

  Tịnh Sa có chút bối rối, cây gậy thịt đang ở ngay đó, giật giật như chào hỏi cô. 

  

  “Khang, chúng ta về nhà được không?” Tịnh Sa vẫn cố thuyết phục hắn.

  

  Chỉ là hắn đã giữ lấy eo cô, một bàn tay khác vừa len lỏi chạm vào nơi tư mật ẩm ướt điêu luyện cử động. Cơ hội tốt như này sao có thể bỏ qua. Hắn phải khiến cô làm gì, ở bất cứ chỗ nào, thời điểm nào cũng sẽ gợi nhớ về hắn. 

  

  Ngón tay Tuấn Khang linh hoạt gọi mời, kiên trì từng chút một. 

  

  Có lẽ Tịnh Sa cũng cảm thấy bản thân mình thực quá nhu nhược, chưa bao lâu cơn dục vọng lại lần nữa bùng lên xâm chiếm lý trí, giờ phút này cô chỉ muốn được nhanh chóng thỏa mãn nỗi khát khao trống vắng ấy.

  

  Gấu váy bị vén lên tới tận eo, chiếc quần lót mong manh che chắn lỗ nhỏ bị gạt sang một bên. Mật dịch xối xả chảy ra đầy bàn tay hắn. Tuấn Khang đưa lên cho Tịnh Sa nhìn rồi dùng chính thứ nước đặc sánh ấy vuốt lên cự vật của mình. 

  

  Ánh mắt hắn nhìn cô đầy khêu gợi hư hỏng; tay hắn cầm gậy thịt quẹt qua lại một chút ở cửa hang rồi dần đi vào sâu bên trong.

  

  Hang nhỏ chật chội mút chặt lấy cự vật vừa hiên ngang xâm nhập. Mật dịch ướt át giúp cho hắn thuận lợi vào tới tận cùng, sau đó hắn ngửa cổ gầm lên một tiếng thoải mái, đôi tay giữ lấy eo cô bắt đầu đưa đẩy. 

  

  Đỉnh gậy thực sự vào rất sâu, chạm tới những nơi mà tư thế trước kia chưa từng tới khiến Tịnh Sa run lên, dọc sống lưng truyền đến dòng điện nhỏ mang lại cảm giác tê buốt điên người.

  

  “Á!” Tịnh Sa ôm chặt lấy cổ hắn, nỉ non: “Khang chậm thôi!”

  

  “Chậm sao? Như này à?” Tuấn Khang dừng lại, cúi đầu ngậm lấy bầu n.g.ự.c căng tròn, đưa lưỡi rà lên nụ hoa, rồi rúc cả gương mặt vào giữa khe n.g.ự.c quyến rũ hít hà hương vị cơ thể của cô.

  

  Tịnh Sa vặn vẹo, cơn khao khát thôi thúc cô tự động, nhưng vẫn không đủ, miệng nhỏ lại làu bàu bất mãn: “Khang, anh lại trêu em rồi.”

  

  “Anh trêu em như thế nào?” Hắn dùng răng ray nhẹ nụ hoa của cô.

  

  Tịnh Sa ôm ghì đầu của hắn, tức giận nhổm hông lên, cây gậy trượt ra một nửa thì đột nhiên ngồi mạnh xuống. “Chậm chứ không phải dừng!”

  

  “Hừ!” Tuấn Khang sung sướng vỗ nhẹ vào cánh m.ô.n.g cô: “Em thật hư nha, làm như vậy khiến anh cướp cò s.ú.n.g đầu hàng bây giờ đấy!”

  

  Nghe vậy, như được bơm m.á.u gà, Tinh Sa điên cuồng lặp lại. Tiếc là đến khi cả người cô nhễ nhại mồ hôi, người đàn ông vẫn ung dung hưởng thụ. 

  “Anh lại lừa em!” Tịnh Sa mỏi dã dời cả người liền nằm ì trên người hắn cố gắng ổn định lại nhịp thở.

  

  Trịnh Tuấn Khang nhẹ cười, điều chỉnh cho ghế ngồi trong xe đều ngả hết xuống, không gian trong nháy mắt rộng hơn như trong nều trại picnic.Hắn đỡ Tịnh Sa đặt nằm xuống. Nhẹ nhàng tách đôi chân thon dài của cô, để lộ ra cái miệng hang bé nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

  

  Gậy thịt sung mãn không chần chừ liền tiếp tục tiến sâu vào bên trong, lần này mạnh mẽ, cuồng nhiệt hơn cả vừa rồi, chạm đến khắp nơi bên trong các vách thịt non mềm.

  

  Tịnh Sa bấm tay vào vai hắn, liên tục thốt ra những thanh âm kích tình: “Ưm, Khang… anh vào sâu quá rồi…”

  

  Bầu n.g.ự.c trắng mịn bị hắn nhào nặn đến ửng đỏ, theo từng cú nhấp mà bóp thêm chặt.

  

  Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn muốn vơi bớt đi cảm giác đau đớn ấy, đầu óc trống rỗng, chỉ biết dù thể xác đau đớn nhưng lại rất sung sướng.

  

  Tuấn Khang thỏa mãn cười, cúi đầu đánh dấu khắp người cô, hằn lên làn da trắng nõn là vết ban đỏ, mới chồng lên cũ như những đóa hồng nở rộ.

  

  Chiếc xe rung lắc theo từng trận vận động vào ra của hai người, âm thanh vọng cả ra bên ngoài, thu hút sự chú ý của bảo vệ. Đèn pin sáng loáng chiếu qua lớp kính, Tinh Sa hoảng hốt đẩy vai Tuấn Khang: “Có người tới.”

  

  Mặc Tịnh Sa hối thúc, người đàn ông vẫn liên tục ra vào. Vì hoảng sợ mà hang nhỏ của Tịnh Sa càng thêm co rút, chính kích thích này trực tiếp khiến hắn muốn ngừng cũng không được. 

  

  Bảo vệ gần đi tới nơi.

  

  Tịnh Sa bịp tay lên miệng ngăn không để âm thanh nỉ non vọng ra bên ngoài. Nhưng chiếc xe vẫn kịch liệt rung lắc khiến bảo vệ vẫn tiếp tục bước tới.

  

  Tuấn Khang thì không gấp, vẫn thong dong tận hưởng cảm giác khăng khít này, tốc độ mỗi lúc một nhanh, mỗi lần nhấp là vào tới thật sâu.

  

  “Cộc cộc, có ai ở trong không?” Bảo vệ đã tới ngay bên cạnh, vừa đưa tay gõ vào kính xe. Đèn pin cũxng rọi vào trong.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

  

  Tinh Sa sợ tới bật khóc.

  

  Tuấn Khang cúi đầu thì thầm: “Anh ta không thấy được bên trong đâu.”

  

  Tất nhiên là bên dưới hắn vẫn chuyển động.

  

  Rõ ràng gã bảo vệ kia đã biết thừa trong ô tô là cảnh tượng gì, nhưng vẫn cố gõ cửa hỏi thêm một lần nữa. Tiếng gõ còn to và mạnh hơn. “Không lên tiếng tôi báo cảnh sát đấy!”

  

  Tịnh Sa nghe tới báo cảnh sát lại kinh sợ hơn, hang nhỏ co bóp dữ dội, cả người căng cứng ôm chặt lấy hắn. Xúc cảm của Tuấn Khang cũng lên đến đỉnh điểm, cây gậy giật lên rồi xối xả rót tinh hoa vào trong cơ cơ thể cô, chất lỏng tràn ra bên ngoài, dầy nhụa cả ghế xe.