Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau cơn khoái trào, Tịnh Sa chỉ biết thoi thóp thở, cả người nằm nép vào lòng Tuấn Khang. Hắn ôm cô chỉnh ghế về vị trí cũ, nổ máy phóng vọt đi trước sự ngỡ ngàng của nhân viên bảo vệ.
Xe ôtô lăn bánh dừng ngay sảnh nhà. Trịnh Tuấn Khang mở cửa bế Tịnh Sa vào bên trong. Trang phục trên người cô đã được hắn chỉnh trang ngăn ngắn để không phô bày những nơi cần che chắn sau cuộc hoan ái ra ngoài.
Hắn đưa cô lên phòng, nhẹ nhàng đặt xuống giường thì thầm: “Vẫn còn giả bộ ngủ?”
Mí mắt Tịnh Sa chớp chớp, gò má ửng đỏ, nghiêng đầu né sang một bên.
Hắn nhẹ cười, áp nửa thân trên còn để trần của mình lên người cô. Tịnh Sa giật mình chống tay vào khuôn n.g.ự.c cường tráng.
Tuấn Khang nở nụ cười nguy hiểm, lập tức ghì chặt hai tay cô xuống nệm: “Tỉnh rồi sao?”
Có lẽ trận hoan ái khi nãy vẫn chưa khiến hắn thoả mãn, hắn muốn cô nhiều hơn nữa, thậm chí còn muốn chìm đắm sâu trong cô chẳng hề muốn thoát ra.
Hắn cần sự cuồng nhiệt của cô, muốn nghe âm điệu nỉ non ấy, người phụ nữ này ở dưới thân hắn nức nở mà bùng cháy. Có như vậy tâm lý hắn mới cân bằng hơn đôi chút.
Bộ phận nam tính của hắn thức tỉnh đã lâu, cách lớp vải gồ lên cọ vào người cô như nhắc nhở. “Chúng ta tiếp tục nhé!”
Hắn lách người nằm vào giữa hai chân của cô. Nụ hôn cuồng nhiệt bá đạo, lưỡi tách hai cánh môi mềm, luồn lách vào khoang miệng đối phương để khám phá.
Trong lúc môi kề môi, hắn cầm tay cô đưa xuống khuy quần của mình, tay khác cũng không ngơi nghỉ, vòng xuống giúp cô cởi bỏ hết những gì vương lại trên người.
Y phục quăng bừa bãi khắp nơi, gió nhẹ lay tấm rèm mang theo hương nhài thoang thoảng, ánh đèn vàng nơi góc phòng chiếu lên vách tường hai bóng hình quấn lấy nhau giao triền cuồng nhiệt.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Hắn chống tay nâng cơ thể nhìn vào mắt Tịnh Sa dịu dàng cười. Bàn tay cầm lấy gậy thịt cứng rắn đặt ngay cửa hang, không hề báo trước thẳng lưng thúc mạnh vào sâu.
“Ưm!” Tịnh Sa mở lớn mắt, miệng ú ớ liền bị hắn chặn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
m thanh da thịt va chạm vang lên khắp căn phòng. Cô liên tục thốt ra những thanh âm nỉ non kích thích hắn. Hai ngọn núi ngọc dựng đứng liên tục lắc lư theo từng chuyển động của cơ thể. Bàn tay to lớn của hắn nắn bóp, trêu đùa chúng tạo ra vô số hình dạng. Ngó trỏ còn ác ý gẩy nhẹ hai nụ hoa săn cứng.
“Cảm ơn em!” Hắn nói rất nhỏ nhưng Tịnh Sa vẫn nghe thấy. Cô chỉ nhẹ cười ôm ghì lấy vai người đàn ông.
Cuộc hoan lạc triền miên kéo dài đến tận sáng.
***
Tiếng chim hót ngoài cửa sổ vọng vào, Tịnh Sa chớp mi khó nhọc tỉnh lại.
Lúc này cô đang nằm trong vòng tay của Trịnh Tuấn Khang. Người đàn ông này đang âu yếm vuốt ve mái tóc mềm mượt của mình.
Tịnh Sa thực không hiểu, rõ ràng Trịnh Tuấn Khang nói rất ghét cô, nhưng tại sao lại cứ quan tâm cô, để ý cô…
Chuyện này là sao?
Hắn càng như vậy lại càng khiến tim cô xao động.
Tịnh Sa không động, im lặng nằm nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của hắn, lòng bỗng thấy thật an tâm.
Bầu không khí lúc này giữa họ vừa ấm áp lại vừa lãng mạn, những xúc cảm lạ lẫm dần trào dâng trong lòng cả hai người…
Đột nhiên Trịnh Tuấn Khang trở mình, ôm Tịnh Sa nằm xuống giường giam cô dưới thân. Tịnh Sa hoảng hốt mở bừng mắt, cơ thể hai người vẫn trong trạng thái không mảnh vải che thân, cô liền đỏ mặt, cuống quýt kéo chăn che đậy.
Tuấn Khang bật cười: “Đừng nhúc nhích, giờ nó đã bị tôi khống chế.”
Thấy cô thực sự nghe lời, hắn nói tiếp: “Tôi muốn đính hôn với em!”