Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ai nói với em chúng ta kết hôn giả? Giấy trắng mực đen rõ rành như vậy!” Trịnh Tuấn Khang chắn trước mặt Tịnh Sa, gương mặt hắn treo lên một nụ cười mỉa mai.
Tịnh Sa bật cười: “Vâng! Tôi chỉ muốn về nghỉ ngơi!”
Điền Phi đẩy xe lăn của Tuệ Linh đuổi theo ra bên ngoài, sắc mặt cô ta tràn đầy lo lắng: "Anh Khang, đừng cãi nhau, đừng làm tổn thương cô ấy vì em, tất cả là lỗi tại em. Em không nên nói với cô ấy chúng ta vốn có hôn ước, không nên khoe chiếc nhẫn của em ra."
Trịnh Tuấn Khang mỉm cười, nhìn Tuệ Linh dịu dàng khuyên nhủ: "Đúng là em không nên làm như vậy, em và cô ấy không giống nhau, ngoan, trở lại phòng đi lát anh vào."
Đối thoại của hai người không nhỏ, khiến mọi người bắt đầu chú ý tới. Sắc mặt Tịnh Sa đỏ lên vô cùng xấu hổ.
Nhiều phóng viên được mời tới dự để đưa tin về bữa tiệc, máy ảnh trên tay họ vẫn liên tục chớp nháy. Ngoài việc chụp những bức ảnh đẹp cho khách mời, thì tình huống đắt giá này chắc chắn không thể bỏ qua.
Cuộc hôn nhân giữa hai nhà Trịnh Hứa từ lâu nay vẫn như một giai thoại đẹp. Tin đồn về Tịnh Sa và Tuấn Khang vì thế cũng rất được quan tâm, nhiều lời bàn tán liên tục được truyền đi.
Các khách mời tụm lại thành từng nhóm nhỏ nhìn chằm chằm vào vị hôn thê thực sự của Tuấn Khang vừa từ cõi c.h.ế.t trở về bằng ánh mắt thương hại. Còn gì đáng thương hơn khi bạn thức dậy sau một giấc ngủ dài và chợt phát hiện ra hôn phu của mình đã ở bên người phụ nữ khác.
Tin tức này mà đưa lên hẳn sẽ thu hút một lượng truy cập cực lớn trên Internet. Thế nên đèn flash nãy giờ vẫn chưa có dừng nháy sáng.
Khoé miệng Tuệ Linh hơi giãn ra, cô ta xoay xe lăn về phía phóng viên, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn mọi người đã tới tham dự bữa tiệc mừng tôi trở về. Rất hoan nghênh mọi người nếu chỉ đưa tin về sự kiện này mà thôi, tôi đã không được như trước kia, hôn sự với nhà họ Trịnh…”
Tuệ Linh thở dài: “Tôi sẽ lùi lại phía sau, vui vẻ sống tiếp!”
Phát ngôn này khiến các phóng viên và khách mời có mặt đều choáng váng. Ai cũng không ngờ Tuệ Linh lại có thể rộng lượng như vậy. Tin tức này quả nhiên rất sốc, thu hoạch tối nay thực không tệ.
Vị hôn thê ốm yếu tuyên bố nhường lại hôn phu cho người phụ nữ khác ngay tại bữa tiệc mừng của chính mình.
Ai cũng tò mò nhưng lại chẳng dám hỏi bất cứ điều gì. Hơn hết, họ không lỡ chạm vào nỗi đau của cô gái xinh đẹp mong manh này. Lòng thương xót cho Tuệ Linh lại biến thành ánh mắt ai oán hướng về Tịnh Sa.
Tịnh Sa càng không ngờ ngày hôm nay cô lại bị kéo tới một bữa tiệc rồi rơi vào loại tình huống như thế này. Trước rất nhiều phóng viên, cô chỉ có thể cúi đầu, lí nhí: “Tôi xin phép về trước!”
Đáy lòng những người chứng kiến như ngọn lửa bỗng bùng cháy: “Chúa ơi, chỉ thế thôi sao? Nguyền rủa nhau đi chứ, loại trà xanh cướp chồng người này đáng bị mắng nhiều hơn? nếu có thể, hãy mắng chửi cô ta đi, tôi muốn nghe nữa!”
Tròng mắt Tuệ Linh đỏ hoe chực khóc. “Xin mọi người đừng trách cô ấy. Trong lúc tôi không làm tròn bổn phận của mình, cô ấy đã thay tôi chăm sóc anh Khang. Cô ấy xứng đáng nhận sự quan tâm của chúng ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Đừng nói vậy, tôi không làm gì hết." Tịnh Sa mỉm cười: “Chỉ mong chị đã tỉnh hãy giữ người đàn ông của mình thật tốt!”
Tịnh Sa quay người bỏ đi. Bước chân nặng trĩu.
Lần này thì hắn không cản cô lại nữa. Giữa bọn họ vẫn luôn có một khoảng trống, cho dù hắn có cố tình muốn quên đi cũng khó có thể làm được. Hắn thật vô dụng.
Đám đông tản dần đi, Tuấn Khang vẫn tỏ ra thờ ơ đón tiếp các khách mời. Cuối tiệc hắn mới đi tìm Tuệ Linh.
Trịnh Tuấn Khang liếc nhìn Hứa Tuệ Linh vừa đặt điện thoại xuống ghế sô pha bên cạnh. Lúng túng giải thích: “Xin lỗi, lại khiến em không vui rồi. Anh đưa em về nghỉ ngơi nhé."
"Vâng." Hứa Tuệ Linh gật đầu, bộ dáng mệt mỏi tựa như vừa trải qua một cú sốc rất lớn. “Bác sĩ nói thận em không tốt, cơ thể mới hồi phục nên các chức năng cũng sẽ không như xưa, anh không ghét bỏ là em hạnh phúc lắm rồi!”
“Anh không!” Tuấn Khang liếc nhìn vệ sĩ của Tuệ Linh. Thái độ thờ ơ không khóc lóc ghen tuông của cô ta khiến hắn rất bất ngờ. Tâm trid hắn đang tự thuyết phục chính mình, chỉ cần là việc mà Tuệ Linh muốn, nhất định hắn sẽ làm. Kể cả việc lập tức bỏ rơi Tịnh Sa.
Trịnh Tuấn Khang đẩy xe lăn của Tuệ Linh rời đi. Căn phòng chỉ còn lại mình Điền Phi, hoàn toàn yên tĩnh. Anh ta nhấc mí mắt nhìn vào chiếc nhẫn bạch kim rơi dưới đất. Đáy mắt u tối. Cúi người nhặt chiếc nhẫn lên, khoé môi Điền Phi mím lại, xoay người bước đi.
***
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Tịnh Sa lộn nhào lăn ra khỏi giường suýt rơi xuống đất thì bị Trịnh Tuấn Khang bắt kịp.
Hắn giữ lấy cánh tay của Tịnh Sa cố gắng kéo cô trở lại. Ánh đèn phòng ngủ không rõ ràng, hơi thở của người đàn ông mang đầy men rượu: “Là tôi!”
Hắn ghé vào bên tai cô, giọng nói có chút tự mãn: "Tôi biết trong trái tim em có tôi, nên khi thấy Tuệ Linh em đã ghen tị mà ném nhẫn của cô ấy đi, nhưng nó sẽ không làm tan vỡ mối quan hệ của tôi và cô ấy, cũng như hôn nhân của chúng ta đâu, em thật ngu ngốc!"
Tịnh Sa thoáng run rẩy, cô đã tìm hiểu qua, Trịnh Tuấn Khang rất yêu vị hôn thê này. Vì Uông Chẩm mà cô ấy mới như vậy, đáy lòng cô cảm thấy có lỗi, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc cô chấp nhận là nạn nhân để hai người báo thù trút hận. Tịnh Sa nhắm mắt lại, dòng lệ nóng hổi trượt ra. Giây lát sau, khi mở mắt, dưới ánh đèn mờ, chỉ thấy trong đó là sự tĩnh lặng. Giọng cô bình thản: "Anh muốn vị hôn thê, lại còn muốn cả tôi, được thôi, vậy hãy cứ làm theo thoả thuận lúc trước của chúng ta, tôi muốn thực hiện ước mơ của mình."
“Được, tốt lắm!” Tuấn Khang không hiểu bản thân vì sao lại buồn bực. Rõ ràng đây là điều hắn muốn cơ mà.