Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngày mai nghỉ ngơi đi.” Tôi nắm chặt vô lăng, cuối cùng nhàn nhạt lên tiếng.

 

Tuy không khen, nhưng ít nhất cũng đã quan tâm.

 

Chắc sẽ không thất vọng đâu nhỉ.

 

Thế nhưng sau khi cậu ta sững sờ một lát, lại nói với tôi: “Tôi không sao, tôi có thể tiếp tục huấn luyện.”

 

Tôi nghiêng đầu, tầm mắt hạ xuống bắp chân nhuốm m.á.u của cậu ta.

 

Không cần nghỉ ngơi sao?

 

Tôi khẽ nhíu mày.

 

Bình luận giải đáp thắc mắc của tôi.

 

[Cậu ta cảm thấy hôm nay mình làm chưa đủ tốt, không đạt được kỳ vọng trong lòng chủ nhân thì phải, bé sói con đáng thương, nữ chính bé bỏng của chúng ta mau xuất hiện đi! Phản diện độc ác sắp hành hạ cậu ta đến mức mất tự tin rồi!]

 

[Haizz, vì sợ mình không đủ tốt sẽ bị bỏ rơi, nên mới muốn liều mạng chứng minh bản thân, tiếc là gặp phải phản diện độc ác không biết điều, nếu gặp nữ chính thì đã sớm bật chế độ khen ngợi rồi.]

 

[Bạn trên, tôi nghĩ vẫn nên nhìn nhận một cách lý trí đi, nữ chính bé bỏng của chúng ta có rất nhiều tình yêu, nên cô ấy có thể chia sẻ tình yêu cho người khác, nhưng đối với chị phản diện kiểu như một đứa trẻ chưa từng được yêu thương, khi lớn lên cũng rất khó học cách yêu người khác, tôi thấy tôi khá hiểu cho cô ấy.]

 

[Bênh vực con độc phụ này sao?? Tôi thấy thôi đi, tính cách cô ta vặn vẹo là chuyện của cô ta, bé sói con của chúng ta lại chọc ghẹo ai đâu chứ?]

 

Cuộc tranh cãi trên bình luận càng lúc càng gay gắt.

 

Tôi coi như không thấy gì, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Linh Thất.

 

Ánh hoàng hôn còn sót lại chiếu lên nửa khuôn mặt cậu ta, kéo theo cả vết m.á.u trên cổ cũng được phản chiếu một cách yêu mị.

 

Ráng chiều trên trời trải rộng ra từng chút một, như mực màu vung vãi, rực rỡ đến mức khiến người ta gần như lạc lối trong đó.

 

Việc tôi nhìn lâu khiến cậu ta cuộn tròn từng đốt ngón tay lại, tiếng tim đập trong lồng n.g.ự.c càng lúc càng dữ dội hơn.

 

Cậu ta không chịu nổi ánh mắt dò xét như vậy.

 

Dái tai trở nên nóng bỏng, đôi mắt cũng không kìm được mà cụp xuống.

 

Đúng lúc cậu ta lúng túng muốn quay người, hoàn toàn tránh khỏi tầm mắt tôi.

 

Tôi chợt lên tiếng: “Hôm nay em rất giỏi.”

 

Hành động quay người của cậu ta cứng đờ trong chốc lát.

 

Tôi bổ sung giải thích: “Vì vậy, ngày mai em có thể nghỉ ngơi một ngày, đây là phần thưởng.”

 

Cầu vượt đang tắc nghẽn cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển.

 

Không phải ai sinh ra cũng biết yêu thương người khác, nhưng tôi không ngại học thêm một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Đặc biệt là, đối với bé sói con mà tôi sẽ tự tay nuôi lớn này.

 

Buổi tiệc một tuần sau đó.

 

Linlin

Tôi đến đúng hẹn.

 

Đây là ngày cha tôi muốn chính thức công khai và thừa nhận đứa con gái riêng này.

 

Cô gái mặc một bộ lễ phục cầu kỳ và đắt tiền, rụt rè đứng dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, đón nhận ánh nhìn của tất cả mọi người.

 

Còn Tạ Linh Lục với ánh mắt kiêu ngạo, đứng phía sau cô ta với tư thái bảo vệ.

 

Ánh mắt hai bên giao nhau từ xa.

 

Đáy mắt hắn là một mảnh lạnh lẽo.

 

Tôi dời đi, bắt gặp ánh mắt bên cạnh vừa ngây thơ lại vừa ẩn chứa sự khiêu khích.

 

Ánh mắt cô ta như đang nói, nhìn xem, người sói, cha, tất cả mọi người đều đứng về phía cô ta.

 

Bình luận đang reo hò.

 

[Quả nhiên sau khi thoát khỏi con độc phụ đó, trạng thái tinh thần của cả người đều khác hẳn rồi, nếu không có nữ chính bé bỏng dịu dàng chữa lành của chúng ta, không dám nghĩ nam chính sẽ đáng thương đến mức nào!]

 

[Độc phụ chắc tức điên rồi nhỉ?? Cặp đôi nhỏ 999! Không ai được phép chia rẽ họ!]

 

[Nhìn biểu cảm của cô ta, chắc đang ở bờ vực hắc hóa rồi ha ha ha.]

 

Tôi cười khẩy một tiếng.

 

Cảm ơn, thật ra tôi đã hắc hóa từ lâu rồi, hắc hóa đến mức khiến tất cả mọi người đều phải kiêng dè.

 

Đặc biệt là cha tôi.

 

Trong mắt ông ta, tôi tàn nhẫn độc ác, lạnh lùng vô tình, là loại hạt giống xấu xa mà sau này có thể hất tro cốt ông ta đi.

 

Điểm chí mạng hơn là, tôi nắm được sự tồn tại của Giang Ương Ương và những đứa con riêng khác sớm hơn ông ta.

 

Đây là bằng chứng quan trọng cho việc ông ta ngoại tình.

 

Thấy nhân cách “người chồng si tình” đứng trước nguy cơ sụp đổ, ông ta chỉ đành khẩn cấp xử lý khủng hoảng truyền thông, đưa Giang Ương Ương, đứa con đơn thuần và nghe lời nhất, về.

 

Tuyên bố đây là sai lầm thời trẻ và lòng tràn đầy hối lỗi, muốn hết sức bù đắp.

 

Tiện thể, còn có thể chuyển áp lực sang tôi.

 

Nếu tôi ở nơi công cộng thể hiện sự thù địch rõ ràng đối với Giang Ương Ương, vậy thì sẽ nhận lấy lời chỉ trích “tâm địa hẹp hòi”, “không quan tâm cảm nhận của cha”, “không biết điều”.