Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
15.
Cố Triệu Ngang ghét mình đầu bù tóc rối, nên trong thời gian ở tù nhất quyết không cho ta đến thăm.
Một tháng sau, lại càng không cho ta đón chàng ra tù.
Chỉ phái người tùy tùng đưa ta đến một quán trọ để chờ.
Và ở đó, ta đã gặp Cố Triệu Ngang trong y phục chỉnh tề.
Và một đôi phu thê đang bế một hài tử.
"Đây là biểu ca, biểu tẩu bên chi họ của ta, cũng là cha mẹ của Dụ nhi."
Cố Triệu Ngang giới thiệu.
Thấy ta ngây người ra, chàng nắm lấy tay ta, đưa ta đến trước mặt người nữ tử kia.
Ta nhìn gương mặt say ngủ của đứa bé, mắt bỗng đỏ hoe.
Đúng là Dụ nhi.
Đứa con nuôi của ta và Cố Triệu Ngang kiếp trước.
Vì ta bị bệnh sau khi rơi xuống nước, hai lần sảy thai, Cố Triệu Ngang sau đó không đồng ý cho ta sinh con nữa.
Chàng đã nhận nuôi một hài tử từ một chi họ xa xôi, lấp l.i.ế.m những lời đàm tiếu của tộc nhân.
Đứa bé Dụ nhi này đến bên ta khi đã hơn ba tuổi.
Khi đó phụ mẫu của nó đã c.h.ế.t trong loạn lạc, cậu bé cũng vì một tai nạn mà bị điếc một bên tai.
"Vậy chàng xuống phương Nam trước, là để cứu Dụ nhi trước khi loạn lạc xảy ra sao?"
Trên xe ngựa trở về, ta bỗng hiểu ra ý định của Cố Triệu Ngang.
Chàng gật đầu, "Cố Triệu Ngang của kiếp trước, tự cho mình là có thể giúp nàng giải quyết mọi khó khăn."
"Nhưng điều duy nhất ta không làm được, là khi thấy nàng lén lau nước mắt vì Dụ nhi."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Ta nghĩ, cho dù kiếp này nàng không phải là mẫu thân ruột của thằng bé, nhưng nhìn thấy nó khỏe mạnh, bình an lớn lên, nàng chắc chắn sẽ cảm thấy an ủi hơn nhiều."
Ta lại không kìm được nước mắt.
"Thế tử, cảm ơn chàng."
"Chuyến đi này, nàng đã nói lời cảm ơn mấy lần rồi?"
Cố Triệu Ngang cười bất lực, đưa tay đưa một chiếc khăn tay mới cho ta.
"Với ta, nàng chỉ có ân tình thôi sao?"
Nghe vậy, ta ngước mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt ảm đạm của chàng.
Không nhận lấy chiếc khăn tay.
Mà thuận thế lao tới, vòng tay qua cổ chàng, vùi đầu vào n.g.ự.c chàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hệt như mỗi lần chúng ta thân mật ôm nhau.
Cơ thể Cố Triệu Ngang cứng đờ.
Chàng không nói gì nữa, vòng tay ôm lấy eo ta, cả hai im lặng.
Chàng biết, đó chính là câu trả lời của ta.
16.
Lễ thành hôn kiếp này của ta và Cố Triệu Ngang long trọng hơn kiếp trước rất nhiều.
Sau khi kết thúc những nghi lễ rườm rà, trở về phòng tân hôn, ta mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn theo thói quen muốn pha trà, cởi áo cho chàng.
Cố Triệu Ngang cau mày ngăn cản hành động của ta, vòng tay ôm ta vào lòng.
"Ta đã sớm muốn nói, những chuyện nhỏ nhặt này nàng không cần phải bận tâm."
"Nàng không làm, ta cũng sẽ không vì thế mà chán ghét nàng."
Ta chớp chớp mắt, "Vậy chàng muốn ta làm gì?"
Cố Triệu Ngang suy nghĩ một lát, giọng nói ồm ồm:
"Ta hy vọng nàng cười với ta nhiều hơn, đừng lúc nào thấy ta cũng thu lại nụ cười, nghiêm túc quá mức."
"Ta hy vọng nàng nổi giận với ta nhiều hơn, tốt nhất là có thể mắng ta vài câu, cũng không tệ."
Mặt chàng ửng đỏ, cả người nồng nặc mùi rượu.
Ta thấy hơi buồn cười, "Sao chàng không hy vọng ta khóc với chàng nhiều hơn?"
Ánh mắt Cố Triệu Ngang khẽ động, lấy lại một chút tỉnh táo.
Chàng nheo mắt đầy vẻ trêu chọc, "Nếu phu nhân bằng lòng, cũng không phải là không được."
...
Nến đỏ ấm áp, mây mưa vừa tạnh.
Cố Triệu Ngang đột ngột vơ lấy y phục, vén màn lên.
Ta cảnh giác hỏi: "Sao vậy?"
"Ta phải sai người đi sắc thuốc cho phu nhân trước."
"...?"
"Nếu giống như kiếp trước, ngày mai thân thể của nàng..."
"Đủ rồi!"
Tôi mạnh mẽ kéo chàng lại, bịt miệng chàng.
"...Chàng cũng không cần phải nhớ rõ mọi chuyện đến mức này đâu!"