Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chơi liên tục suốt hai tiếng đồng hồ.
Trong phòng bỗng vang lên tiếng "ùng ục".
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Lục Vân Tranh đang ôm bụng.
Đến lúc này tôi mới chợt nhớ ra, tên ngốc này hôm nay cả ngày chưa ăn gì.
Cơn giận cũng vơi đi phân nửa.
Nhìn lại khuôn mặt điển trai, đoạn eo săn chắc kia, m.á.u dê của tôi lại nổi lên.
Một ý nghĩ lóe qua.
Tôi nhanh chân chạy đến tủ đồ ăn vặt, cố ý lấy một hộp sữa chua ra trước mặt anh ấy, rồi "cạch" một tiếng khóa tủ mã hóa lại.
"Muốn ăn không?" Tôi lắc lắc hộp sữa chua, chậm rãi vặn nắp trước mặt anh ấy.
Lục Vân Tranh đúng là đói thật rồi, đôi mắt dán chặt vào hộp sữa chua trong tay tôi.
Anh ấy nuốt một ngụm nước bọt.
Mợ nó!
Tôi thì không thèm, mà đối với sữa chua thì lại nuốt nước bọt!
"Ngon quá nè~" Tôi cố ý l.i.ế.m đầu thìa, "Muốn thử không?"
Anh ấy gật đầu, nhưng ánh mắt lại đầy cảnh giác.
"Lại đây, chị đút cho."
"Không tin." Anh ấy lùi lại nửa bước.
Tôi hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười giả tạo:
"Vậy thì thế này, anh đứng bên kia giường, tôi ở bên này giường, cách giường đút cho thì được chứ?"
Anh ấy nghiêng đầu suy nghĩ một lát.
Cuối cùng cũng chậm rãi dịch sang phía bên kia giường.
Tôi nằm sấp bên mép giường, vươn dài canh ấyy, đưa thìa đến bên miệng anh ấy.
"Aaa—"
Lục Vân Tranh nằm sấp ở phía bên kia giường, cúi người ghé mặt lại, cắn lấy chiếc thìa.
Đôi môi mỏng khẽ mím lại, đầu lưỡi linh hoạt cuốn một vòng.
Sữa chua trắng muốt liền rơi xuống mặt lưỡi hồng hào của anh ấy.
Trông thật khêu gợi.
Bên tai tôi vô thức vang lên lời của cô bạn thân Chu Vận:
"Kiểu người trầm tính nhưng nội tâm bùng cháy như Lục Vân Tranh ấy, lúc hôn người ta chắc chắn sẽ hôn tới quên cả trời đất."
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi môi anh ấy, không nhịn được cũng nuốt một ngụm nước bọt.
Muốn ăn quá đi.
Tay tôi không ngừng nghỉ, cứ như một cỗ máy đút sữa chua vô tri.
Đút cho anh ấy một miếng.
Lại một miếng nữa.
Lục Vân Tranh dần dần thả lỏng cảnh giác.
Anh ấy cụp mắt, vừa ngoan ngoãn há miệng.
Vừa chuyên tâm cúi đầu chơi Ultraman.
Không hề để ý rằng, chiếc thìa tôi đưa sang đã được thay bằng ngón tay.
Anh ấy vô thức ngậm lấy đầu ngón tay tôi, lưỡi vô tình lướt qua phần thịt ở ngón tay.
Cảm giác tê dại men theo ngón tay, chạy dọc sống lưng tôi, khiến tôi suýt chút nữa bật ra tiếng rên.
Tuyệt vời, kế hoạch hoàn hảo.
Bước tiếp theo, lột quần anh ấy!
Anh ấy vẫn chưa phát hiện ra điều bất thường.
Tiếp tục mút từng ngụm sữa chua.
Mỗi lần đút sữa chua, tôi lại từ từ nằm sấp xuống giường, với tư thế cực kỳ thiếu đứng đắn, nhích lại gần anh ấy một chút.
Khoảng cách đến thành công đã rút ngắn còn nửa mét.
Lục Vân Tranh ở ngay trước mắt.
Vẻ chăm chú l.i.ế.m láp vừa ngây thơ muốn c.h.ế.t lại vừa khêu gợi đến nỗi làm tôi khô cả họng.
Tôi dán mắt vào yết hầu đang cuộn lên theo mỗi lần anh ấy nuốt, trong đầu chỉ nghĩ:
Phải cởi dây lưng anh ấy thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sữa chua sắp hết rồi.
Thành bại tại đây.
Tim tôi treo ngược lên tận cổ họng.
Tôi dùng ngón tay chấm chút sữa chua cuối cùng để đút cho anh ấy.
Khoảnh khắc Lục Vân Tranh cúi đầu để liếm.
Tôi đột ngột rụt tay lại.
Anh ấy theo phản xạ đuổi theo, cả người mất thăng bằng, trực tiếp đổ ập lên người tôi.
Cơ hội đến rồi!
Tôi lập tức quấn chặt hai chân vào eo anh ấy, khóa c.h.ế.t lại.
Ngón tay nóng nảy đi tháo dây lưng của anh ấy.
Cái dây lưng quái quỷ gì vậy? Hoàn toàn không cởi ra được!
Sợ anh ấy lại chạy mất, tôi vội vàng quấn chặt hơn một chút.
"Đừng nhúc nhích."
Lục Vân Tranh trấn an tôi, giọng khàn khàn không giống một tên ngốc chút nào.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy tiếng "cạch" —
Anh ấy một tay tháo khóa dây lưng kim loại.
Có hy vọng rồi!
Giây tiếp theo, Lục Vân Tranh rút sợi dây lưng ra, ném xuống cạnh mặt tôi, rồi cúi người đè lên.
Cái cảm giác xâm chiếm quen thuộc ấy, cứ như thể anh ấy của ngày xưa đã trở lại.
Sắp tới rồi sao?
Tôi hồi hộp nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, Lục Vân Tranh túm chặt cổ tay tôi, sức mạnh lớn đến mức tôi không thể thoát ra.
Tôi hơi sợ rồi.
"Anh nhẹ tay thôi..."
Chưa nói hết câu, anh ấy đã trực tiếp vắt chéo hai tay tôi, ấn lên đỉnh đầu, dây lưng quấn mấy vòng, siết chặt.
Trói tôi ư?
Kiểu gì thế này?
Tôi trợn mắt nhìn anh ấy cúi đầu.
Bàn tay to lớn siết lấy mắt cá chân tôi, thô bạo gỡ cặp chân đang quấn quanh eo anh ấy ra.
"Lục Vân Tranh!"
Tôi tức đến mức giọng run rẩy.
Anh ấy chẳng thèm ngẩng đầu, đặt thẳng chân tôi xuống, rồi quay người bỏ đi.
Đi rồi.
Thật sự đi rồi!
Bỏ tôi một mình trên giường, cổ tay bị trói, váy ngủ cuốn lên tận đùi, cổ áo vẫn còn rộng mở.
Đây là việc mà con người làm à??
Anh ấy thậm chí còn không thèm nhìn thêm một cái.
Cầm một cái gối, mang theo con Ultraman của mình, thẳng tiến vào phòng tắm.
Tôi điên cuồng vặn vẹo cổ tay, dây lưng càng siết càng chặt, tạo ra một vòng lằn đỏ.
"Đồ khốn nạn... Anh cứ đợi đấy!"
Mãi mới gỡ được, tôi nhảy xuống giường, xông vào phòng tắm.
Cửa khóa rồi.
"Lục Vân Tranh! Anh có giỏi thì trốn trong phòng tắm đi, có giỏi thì mở cửa ra xem nào!"
Cửa phòng tắm không hề lay động, bị khóa trái chặt cứng.
Tôi điên cuồng vặn tay nắm cửa, vặn đến mỏi nhừ tay.
Vô ích.
Tức quá, tôi đá một cú vào cửa——
"Rầm!"
... Chân sưng rồi.