Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà họ Lục và nhà họ Mạnh là thế giao.
Tôi và Lục Vân Tranh có thể coi là thanh mai trúc mã.
Nhưng cái tên đàn ông thúi này dường như cực kỳ không ưa tác phong thế gia nhà giàu ăn chơi không lo nghĩ của tôi.
Tôi mở tiệc uống đến say bí tỉ, anh ấy lại cau mày ở một góc;
Tôi cười vui vẻ giữa đám đông, mặt anh ấy lại đen như đ.í.t nồi.
Hừ, ai thèm anh ấy thích chứ?
Người theo đuổi tôi có thể xếp hàng từ đây đến Paris.
Ngày tin tức hai nhà liên hôn được công bố, tôi chẳng bất ngờ chút nào.
Tập đoàn Lục thị và Tập đoàn Mạnh thị, hai gã khổng lồ năng lượng mới, liên thủ mạnh mẽ thì có gì lạ.
Dù sao tôi cũng chẳng thích ai khác, lấy ai mà chẳng như nhau?
Nhưng tôi cứ phải trưng cái mặt thúi ra để làm anh ấy ghê tởm.
Ra vẻ cực kỳ không tình nguyện.
Không ngờ cái tên đàn ông thúi tha này còn tuyệt tình hơn, trực tiếp cãi lời bố anh ấy trong buổi tiệc gia đình.
"Con không đồng ý liên hôn, bố đừng ép người quá đáng."
Rõ ràng nói những lời làm tổn thương người khác, thế mà lưng vẫn thẳng tắp, ngay cả khi phản kháng cũng toát lên vẻ cấm dục quyến rũ.
Hay thật đấy, thà xé toạc mặt với bố cũng không muốn cưới tôi ư?
Lục Vân Tranh cùng bạn học mở công ty riêng, về mặt kinh tế hoàn toàn không bị bố mình kiềm chế, có đủ vốn để làm kẻ nổi loạn.
Mẹ của Lục Vân Tranh đã qua đời từ rất lâu rồi.
Chú Lục hoàn toàn không có cách nào đối phó với anh ấy.
Nếu không phải sau này anh ấy đua xe đụng hỏng não, thì hôn sự này chắc phải kéo dài đến khi tôi mãn kinh mất.
Bác sĩ nói, khi m.á.u bầm trong não anh ấy tan hết, anh ấy sẽ hồi phục bình thường.
Chú Lục sốt ruột không thôi, lén lút nói với tôi:
"Vãn Ninh à, tranh thủ lúc nó còn ngốc, mau mau mang thai đi. Ba trăm triệu, sẽ vào tài khoản con ngay lập tức."
Khuôn mặt đó, dáng dấp đó của Lục Vân Tranh, ngủ với anh ấy một lần cũng đã là lãi to rồi, còn được thêm ba trăm triệu nữa ư?
Kiểu gì tôi cũng không lỗ.
Quan trọng nhất là... đợi đến khi anh ấy tỉnh lại, phát hiện tôi đã ngủ với anh ấy, vẻ mặt đó chắc chắn sẽ rất "đỉnh".
Chỉ cần nghĩ thôi, tôi đã không nhịn được bật cười thành tiếng.
Lục Vân Tranh vẫn còn đang loay hoay với con Ultraman rách nát ở cạnh tủ.
"Ultraman có gì mà chơi vui đến thế?"
Tôi nheo mắt, nhích thêm hai bước về phía anh ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh ấy chẳng thèm ngẩng đầu:
"Vui."
Tôi nhắm mắt lại.
Nhịn đi!
Tôi cố ý kéo dây áo ngủ trễ xuống nửa tấc.
"Vậy... có muốn chơi trò gì kích thích hơn không?"
Anh ấy ngước mắt, ánh nhìn trong veo và ngây thơ:
"Gì cơ?"
Chính là lúc này!
Tôi dang rộng hai tay lao về phía anh ấy.
Như hổ đói vồ mồi.
Kết quả là anh ấy nghiêng người tránh thoát, cho tôi chạy đuổi bắt khắp phòng.
anh ấy chạy, tôi đuổi, tôi mệt đến mức mắt tối sầm.
Mịa nó, thể lực tốt thế này mà không dùng vào việc chính đáng.
Cứ thế lừa tôi chạy mười mấy vòng trong phòng mà không cho chạm được đến nửa mảnh vạt áo.
Tôi đuổi đến thở hổn hển, tóc dính vào gò má ửng đỏ, cổ áo váy ngủ cũng lệch hẳn đi.
"Anh, anh đừng chạy..." Tôi vịn eo thở dốc.
Anh ấy đứng cách hai mét, tay vẫn cầm món đồ chơi rách nát kia:
"Cô đừng đuổi."
...
Không dùng cứng được.
Được thôi, thi xem ai kiên nhẫn hơn hả?
Cười c.h.ế.t mất, tôi cũng không đến nỗi muốn ngủ với anh ấy lắm đâu.
Tôi đổ vật xuống giường, lôi điện thoại ra chơi game.
"First blood!"
Điện thoại tôi vang lên âm thanh hạ gục.
Anh ấy ngẩng đầu liếc tôi một cái, ngón tay vẫn đang tạo dáng cho Ultraman.
Tuyệt thật.
Người ta đêm tân hôn lửa tình bùng cháy, còn hai đứa tôi một đứa chơi game một đứa chơi mô hình.
Đám cưới này, thật cmn đặc biệt.