Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 23: TRĂNG MẬT VÀ MỘT NỤ HÔN Ở CHIỀU TÀ VEN BIỂN

Tuần trăng mật của Hạ An và Lục Thần bắt đầu bằng… một chiếc máy bay riêng và lịch trình được giữ kín đến phút cuối.

“Anh không nói em biết mình sẽ đi đâu sao?”

“Đúng. Tuần trăng mật là để bất ngờ. Mà bất ngờ đầu tiên là… em không được quyền hỏi.”

Cô lườm anh, nhưng vẫn ngoan ngoãn dựa đầu lên vai trong khoang hạng thương gia rộng như căn phòng mini. Lục Thần ngồi cạnh, tay siết lấy tay cô, ánh mắt vẫn không rời màn hình bảng kế hoạch công việc — cho đến khi cô thì thầm:

“Lục Thần.”

“Ừ?”

“Vợ chồng rồi. Ít ra cũng nên nhìn em một chút?”

Anh ngẩng lên, đôi mắt đen sâu thẳm dừng lại trên gương mặt cô vài giây, rồi…

Chụt.

Hôn nhẹ lên môi cô trước mặt ba tiếp viên đang quay lưng.

“Thế đủ chưa, vợ?”

Ba tiếng sau – Maldives

Biển xanh, cát trắng, bungalow gỗ giữa mặt nước và gió thổi lồng lộng, ánh chiều tà rọi vào sóng bạc… Hạ An đứng sững người.

“Anh… đưa em đến tận đây?”

“Không phải nơi đặc biệt. Mà là thời khắc đặc biệt. Em và anh, sau bao nhiêu chuyện… xứng đáng với nơi này.”

Cô không nói được gì nữa. Chỉ biết ngả đầu vào n.g.ự.c anh.

Chiều hôm đó – ven biển

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hạ An bước ra từ bungalow với chiếc váy maxi trắng, tóc búi lơi, ánh nắng nhuộm vàng từng bước chân. Lục Thần đang chờ cô ở chiếc bàn nhỏ sát bờ biển.

Bữa tối được chuẩn bị riêng, cùng rượu vang và ánh nến lung linh.

“Anh có chắc là không làm gì mờ ám đêm nay không?”

Cô hỏi, môi mím cười.

“Không. Anh có kế hoạch rõ ràng: ăn em trước, rồi ăn tối.”

“Anh…”

Chưa kịp phản ứng, anh đã kéo cô vào lòng, hôn như chưa từng được hôn. Nụ hôn kéo dài dưới ánh hoàng hôn, vị mặn của biển và ngọt của môi hòa lẫn, khiến cả thế giới xung quanh như lặng đi.

Đêm trăng mật

Hạ An nằm trong làn ga trắng, chiếc váy ngủ rơi xuống vai, lưng trần ửng hồng dưới ánh nến.

“Vẫn còn ngại sao?”

Lục Thần thì thầm, tay lần xuống thắt lưng cô, ánh mắt dịu dàng nhưng chiếm hữu mãnh liệt.

“Không... nhưng em vẫn thấy… như mơ.”

Anh đặt tay lên tim cô.

“Không phải mơ. Vì em cảm nhận được anh ở đây… trong từng nhịp thở, từng cú chạm…”

Và khi anh trượt môi xuống bờ n.g.ự.c mềm mại, cô chỉ còn biết rên khẽ, gọi tên anh như một phản xạ bản năng.

“Lục Thần… nhẹ thôi…”

“Không. Đêm nay là của vợ anh. Anh muốn để từng vết chạm trên người em nói hộ lời yêu.”

Tiếng sóng biển ngoài kia hòa cùng tiếng thở gấp gáp trong căn phòng gỗ. Tình yêu của họ – không cần lễ cưới xa hoa, chỉ cần một nụ hôn giữa hoàng hôn và một đêm dài không chia xa.