Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 22: KHÔNG CẦN LỄ CƯỚI, CHỈ CẦN EM GẬT ĐẦU
Một tuần sau lời cầu hôn lãng mạn giữa cánh đồng hoa, Hạ An cứ ngỡ sẽ có cả một thời gian dài để chuẩn bị váy cưới, thiệp mời, danh sách khách… nhưng cô đã quá ngây thơ khi quên mất rằng — chồng sắp cưới của mình tên là Lục Thần.
Một người không thích chờ. Càng không thích ồn ào.
Sáng thứ hai
Khi vừa tới công ty, Hạ An đã được thư ký riêng của Lục Thần đưa thẳng đến tầng thượng.
“Anh gọi em lên đây gấp vậy là có chuyện gì?”
“Ừ. Chuyện gấp thật.”
Anh đứng đó, tay cầm hai cốc cafe, sau lưng là… một vị công chứng viên.
“Lục Thần… đừng nói với em…”
“Không đợi lễ cưới nữa. Hôm nay đăng ký kết hôn. Lát nữa anh đưa em đi ăn phở cưới là xong.”
Anh nhếch môi, bình thản như nói một cuộc họp thường kỳ.
Hạ An tròn mắt, mặt đỏ bừng.
“Anh điên à?”
“Rất điên. Vì không thể đợi thêm được nữa.”
Anh kéo tay cô lại, ấn cây bút vào lòng bàn tay nhỏ.
“Chỉ cần em ký tên. Từ hôm nay, anh không chỉ có người yêu – mà có vợ hợp pháp.”
“Không váy cưới? Không bạn bè? Không cả lời chúc phúc?”
“Không cần. Chỉ cần em.”
…
Cô im lặng rất lâu. Rồi nở nụ cười, gật đầu.
Ký.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tối hôm đó – tại căn hộ chung của hai người
“Vợ à.”
Anh ôm cô từ phía sau trong bếp, nơi cô đang nấu bữa tối giản dị với trứng và canh rong biển.
“Gì?”
“Nghe lại đi.”
“Nghe gì?”
“Vợ à.”
Anh thì thầm lần nữa, lần này bên tai, hơi thở nóng rực.
“Vợ của Lục Thần.”
Cô đỏ mặt.
“Anh lặp lại nữa là tối nay anh ngủ ghế sofa.”
“Ngủ ghế sofa cũng được… miễn em để anh thử em trên ghế đó.”
“Lục Thần!”
Đêm tân hôn... không váy cưới, không lễ đường, nhưng đầy yêu thương
Anh đặt cô xuống chiếc ghế sofa dài, ánh đèn mờ dịu đổ bóng hai thân thể quấn lấy nhau. Lần này, không còn là tổng giám đốc hay trợ lý, không là tổng tài hay người yêu...
Mà là chồng và vợ.
“Cảm ơn em… đã đến đúng mùa hạ năm đó.”
Anh thì thầm, khi môi anh lướt qua từng đường cong trên cơ thể cô, khắc ghi vào trái tim mình như một nghi lễ thiêng liêng.
“Em cũng cảm ơn anh…”
Cô ôm chặt lấy anh.
“Vì anh đã chọn em. Giữa bao nhiêu người khác.”