Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 26: MẸ ANH BIẾT RỒI… VÀ KHÔNG NHƯ EM NGHĨ
Buổi sáng hôm đó, khi Hạ An đang nằm nghỉ sau một đêm nghén mệt, Lục Thần nhận được cuộc gọi… từ mẹ mình.
“Con về Lục Gia ngay. Có việc.”
Giọng bà Trịnh ngắn gọn, lạnh như mọi lần.
Không nói nhiều, anh quay sang khẽ vuốt tóc Hạ An, đặt nụ hôn nhẹ lên trán cô.
“Anh ra ngoài một lát. Em cứ ngủ thêm, đừng lo gì cả. Có anh rồi.”
Tại Lục Gia
Không như những lần gặp trước – lạnh lùng, xét nét, thậm chí công kích Hạ An, lần này phu nhân Trịnh ngồi chờ sẵn trong phòng trà, mặt không biểu cảm nhưng ánh mắt trầm tĩnh hơn.
“Con sắp có con rồi?”
Bà hỏi.
“Phải.”
“Định giấu mẹ đến bao giờ?”
“Không phải giấu. Chỉ là chưa đến lúc.”
“Lúc gì nữa? Lúc để con bé sinh trong âm thầm, không danh phận, không một lời chúc phúc từ người mẹ chồng?”
Lục Thần siết nhẹ nắm tay, ánh mắt sắc lạnh:
“Nếu mẹ định tiếp tục phản đối, thì con sẽ cưới lặng lẽ, nuôi con lặng lẽ. Không cần bất kỳ ai cho phép.”
Bà Trịnh im lặng một lúc, rồi bất ngờ… thở dài.
“Không phản đối nữa.”
Lục Thần khựng lại.
“…Mẹ nói gì?”
“Lần trước nhìn thấy Hạ An chịu nhục trước mặt mọi người, vẫn không bỏ con. Lần sau, nghe tin con nhập viện, nó chạy đến đầu tiên, không khóc, không kêu ca. Mẹ già rồi, nhưng không mù. Nếu con chọn sai người, thì đã không vì cô ấy mà thay đổi đến vậy.”
“Vậy... mẹ đồng ý?”
Giọng Lục Thần trầm lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Không chỉ đồng ý.”
Bà nhìn anh, chậm rãi nói:
“Mẹ muốn gặp con bé. Và cháu ngoại tương lai.”
Chiều hôm đó – tại căn hộ
Hạ An ngạc nhiên đến mức đánh rơi cả ly sữa hạt khi Lục Thần bước vào cùng… mẹ anh.
“Cô… cô Trịnh?”
Cô lắp bắp đứng dậy.
“Ngồi đi.”
Bà Trịnh nhẹ giọng. “Tôi đến không phải để gây chuyện. Là để nhìn con dâu của tôi. Và… của Lục Gia.”
Hạ An ngồi xuống, tim đập loạn như trống làng.
“Nghe nói… cháu của tôi được 7 tuần rồi?”
“Dạ... vâng.”
Giọng cô nhỏ như muỗi.
Bà Trịnh bất ngờ nắm lấy tay cô, mắt thoáng đỏ.
“Cảm ơn con… vì đã ở cạnh thằng bé nhà bác, cả những lúc nó ngốc nghếch nhất.”
Lục Thần đứng một bên, im lặng. Nhưng trong đáy mắt anh, sự ấm áp và xúc động dâng lên khó giấu nổi.
Tối hôm đó
Hạ An tựa đầu vào n.g.ự.c anh khi hai người nằm trong phòng.
“Em thấy như vừa mơ ấy.”
“Không mơ. Là hiện thực. Và mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.”
Anh vuốt bụng cô, khẽ thì thầm:
“Bây giờ mẹ anh chấp nhận em rồi… chỉ còn lại một điều em phải làm.”
“Điều gì?”
“Lên váy cưới. Chọn ngày đẹp. Và đường đường chính chính… trở thành Lục phu nhân.”