Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 27: CÔ DÂU MANG BẦU, VÀ NỤ HÔN GIỮA GIÔNG GIÓ

Ngày cưới của Hạ An và Lục Thần… cuối cùng cũng đến.

Không còn là đám cưới bí mật, không còn hợp đồng, không còn danh nghĩa “trợ lý” hay “người yêu của tổng tài”.

Hôm nay, cô là cô dâu của Lục Thần – người phụ nữ mà anh đặt cả thế giới dưới chân.

Khách sạn 7 sao, trung tâm thành phố

Không gian tiệc cưới phủ hoa trắng, ánh sáng vàng dịu, nhạc cổ điển nhẹ nhàng. Từ lối vào đến sân khấu đều được thiết kế riêng với chủ đề:

“Mùa hạ đầu tiên… và mãi mãi.”

Dàn truyền thông đứng ngoài không kịp chen vào. Hôn lễ nội bộ, chỉ có người thân, bạn bè thân thiết và cổ đông quan trọng của Lục Thị.

Hạ An ngồi trong phòng cô dâu, tay khẽ vuốt bụng, váy cưới được thiết kế riêng để tôn lên dáng người mà vẫn che giấu nhẹ nhàng vòng eo 7 tuần “đặc biệt”.

“Em run quá…”

Lục Thần bước vào — bất chấp truyền thống “không được thấy cô dâu trước giờ rước dâu”.

“Không sao. Có anh ở đây.”

Anh bước tới, nắm tay cô.

“Cưới em… là điều anh chắc chắn nhất trong đời.”

18:00 – Cửa chính sảnh tiệc

Âm nhạc vang lên, mọi ánh mắt hướng về phía cánh cửa nơi cô dâu xuất hiện.

Hạ An bước đi chậm rãi, tay đặt lên bụng, mắt nhìn thẳng về phía người đàn ông mặc vest đen đứng chờ dưới ánh đèn – Lục Thần, đôi mắt không hề rời khỏi cô một giây.

Nhưng khi còn cách sân khấu vài bước… đèn bỗng vụt tắt.

Mọi người xôn xao.

Giữa khoảnh khắc hỗn loạn, một tiếng giọng nữ cất lên qua micro phụ:

“Tôi phản đối hôn lễ này. Lục Thần không thể cưới cô ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cả hội trường lặng đi.

Ánh sáng bật lên. Trên màn hình lớn — là Lâm Uyển.

Cô ta mặc váy dạ hội đỏ, đứng phía sau máy chiếu, tay cầm micro.

“Cô ấy không xứng đáng! Cô ấy chỉ là một cô sinh viên nghèo, từng vào Lục Thị nhờ đặc quyền, rồi ngủ với sếp. Tôi có tất cả email, tin nhắn!”

Sân khấu

Lục Thần tiến thẳng về phía cô ta, ánh mắt anh... không tức giận, không d.a.o động — mà là tuyệt đối lạnh lùng.

“Tắt máy chiếu.”

Anh nói.

“Lục Thần! Anh từng hứa sẽ cưới tôi nếu không yêu ai khác—”

“Đúng. Nhưng tôi yêu. Yêu điên cuồng. Yêu đến mức từng bước của cô ấy hôm nay… đều do tôi trải thảm sẵn bằng m.á.u tim mình.”

Anh quay về phía Hạ An, chìa tay ra.

“Đi tiếp nào, vợ anh.”

Lễ cưới tiếp tục

Khi Hạ An bước đến bên anh, cả hội trường vỗ tay. Lâm Uyển bị bảo vệ mời ra ngoài, còn Lục Thần chỉ nói một câu sau cùng:

“Đừng bao giờ phá một người phụ nữ… khi cô ấy đã có người đàn ông bảo vệ.”

Trên sân khấu

Anh nắm tay cô thật chặt.

“Hạ An, từ mùa hạ đầu tiên gặp em… anh đã biết mình không thoát được. Vậy thì hôm nay, để anh cam tâm tình nguyện bị em trói suốt đời.”

Cô bật khóc.

“Em không có lời thề đẹp như anh… Em chỉ có một lời hứa: dù sau này già đi, dù anh không còn là tổng tài lạnh lùng, em vẫn sẽ gọi anh là… chồng của em.”

Nụ hôn dưới ánh đèn, giữa hoa trắng và tiếng vỗ tay

Không chỉ là dấu ấn kết thúc một hành trình, mà là mở ra một chương mới: Hôn nhân – Tình yêu – Và một thiên thần nhỏ đang đến gần…