Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 31: VẼ LÊN BỤNG VỢ, VẼ LUÔN CẢ ƯỚC MƠ CỦA ANH

Sau sự cố ngã nhẹ tuần trước, Lục Thần chuyển hẳn phòng làm việc về nhà, từ chối mọi cuộc họp dài và thậm chí… thuê một y tá riêng cho Hạ An.

Nhưng y tá này chỉ “tồn tại trên giấy”, vì Hạ An chỉ đồng ý cho một người chăm: chồng mình.

Buổi chiều – phòng khách ngập nắng

“Anh ơi, hôm nay vợ chồng người ta vẽ bụng bầu dễ thương lắm á. Em muốn vẽ thử!”

“Vẽ? Vẽ gì?”

“Vẽ con voi, con mèo, con thỏ... hoặc vẽ mặt em bé!”

“Ờ… để anh học.”

5 phút sau, tổng tài Lục Thần xuất hiện với bảng màu vẽ body art và… một cuốn hướng dẫn in A4:

“Hướng dẫn vẽ nghệ thuật trên bụng bầu cho người chưa biết gì – bản có hình minh hoạ”

Vợ nằm dài trên giường – chồng quỳ dưới bụng – một khung cảnh không thể ngọt hơn

“Em đừng cười. Anh mà vẽ méo là tại cái bụng em động đậy, chứ không phải tại tay anh run!”

“Anh run á? Vẽ thôi mà.”

“Không phải. Là vì em đẹp quá nên anh mất tập trung.”

Hạ An cười khúc khích, mắt cong cong.

Và rồi… sau 20 phút, một hình thù “có vẻ là con thỏ” hiện ra.

“Anh ơi… đây là con thỏ hả? Sao nhìn giống con heo?”

“…Thỏ đô con mà.”

“Còn cái bên cạnh?”

“Đó là... bánh tráng trộn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Trời đất, ai lại vẽ bánh tráng trộn lên bụng bầu?”

“Vì đó là thứ con trai anh nghe suốt từ khi nằm trong bụng mẹ.”

Buổi tối – tại sân thượng

Hai người trải thảm nằm dưới bầu trời đầy sao. Hạ An nằm nghiêng, tay đặt lên bụng.

“Anh nghĩ sau này con sẽ giống ai?”

“Giống em thì tốt. Dịu dàng, cứng đầu vừa phải, hay cười và hơi phiền.”

“Gì mà phiền?”

“Phiền anh… nhưng anh nghiện luôn.”

Cô lườm. Anh nghiêng người, thì thầm bên tai:

“Giống ai không quan trọng. Quan trọng là con được sinh ra từ tình yêu. Và tình yêu đó… đến tận hôm nay, vẫn khiến tim anh đập nhanh mỗi khi em nhìn anh.”

Một cú đạp nhẹ. Hạ An tròn mắt.

“Anh! Nó đạp! Con đạp kìa!”

Lục Thần sững lại. Anh đặt cả bàn tay lên bụng cô.

Lại một cú đạp nhỏ.

“Trời ơi…”

Anh lặng người.

“Anh cảm nhận được. Nó đạp… Nó đang nói gì đó!”

“Chắc đang nói: ba ơi, vẽ con xấu quá, lần sau nhờ mẹ vẽ!

“Không đâu.”

Lục Thần cười, mắt long lanh.

“Nó nói: ba ơi, con nghe thấy tình yêu ba dành cho mẹ mỗi ngày… và con hạnh phúc lắm.