Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 30: MẤT EM MỘT GIÂY, ANH NHƯ MẤT CẢ CUỘC ĐỜI
Buổi sáng trời âm u, mây dày bất thường. Hạ An dậy sớm hơn mọi hôm, miệng vẫn còn ngáp nhưng chân thì hăng hái đi lấy đồ trong kho.
Lục Thần đang họp online tại nhà, không hay biết cô âm thầm trèo lên ghế để lấy hộp tài liệu trên cao.
Và rồi…
“RẦM!”
Cô trượt chân. Ngã. Bụng va vào cạnh bàn.
“An!?”
Lục Thần lao từ phòng làm việc ra, tim như muốn ngừng đập.
Cô nằm trên sàn, tay ôm bụng, sắc mặt trắng bệch.
“Đau… bụng em đau…”
Anh bế cô lên, giọng gắt gỏng với tài xế:
“Đưa thẳng đến bệnh viện phụ sản! 5 phút tới nơi!”
Tại phòng cấp cứu
Cánh cửa đóng sập lại, anh không được phép vào. Nhưng người Lục Thần run lên, tay nắm chặt đến trắng bệch.
Trợ lý Lâm vừa đến nơi thì thấy tổng tài – người từng ngồi đàm phán với chính phủ không chớp mắt – giờ đây ngồi gục trên băng ghế hành lang, mắt đỏ ngầu, môi mím chặt.
Anh gằn từng chữ:
“Nếu có chuyện gì xảy ra với cô ấy và con tôi… tôi sẽ không tha thứ cho chính mình.”
30 phút sau
Cánh cửa bật mở.
Bác sĩ bước ra, mỉm cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Cô ấy ổn. Chỉ là tụt huyết áp nhẹ vì đói và vận động sai tư thế. Thai không ảnh hưởng. Nhưng phải nghỉ ngơi tuyệt đối vài ngày.”
Lục Thần như sụp xuống.
Anh bước vào phòng, thấy Hạ An nằm trên giường bệnh, tay còn cắm kim truyền.
“Em xin lỗi… em chỉ muốn lấy hộp ảnh cưới hôm trước…”
“Đừng nói nữa.”
Anh cúi xuống, ôm siết cô vào lòng.
“Anh không cần ảnh cưới. Anh chỉ cần em còn sống. Cả em, cả con… không được xảy ra chuyện gì.”
Đêm hôm đó – tại bệnh viện
Anh ở lại bên cô. Không rời nửa bước. Không họp, không ký duyệt, không trả lời bất kỳ điện thoại nào ngoại trừ bác sĩ.
“Anh sợ đến phát điên.”
“Em vẫn còn đây mà…”
Anh hôn lên trán cô, rồi trượt môi xuống bụng đang nhô nhẹ.
“Nhóc con à… ba xin lỗi. Ba sơ suất. Từ mai, mọi thứ nguy hiểm – mẹ con không được đụng.
Ba sẽ làm. Từ rửa chén, quét nhà, bưng bô... đến hát ru cũng ráng học.”
Hạ An bật cười, nước mắt cũng rơi.
“Anh mà hát ru… chắc con đạp bụng em xin im.”
“Vậy thì ba sẽ mua máy ru ngủ... và hát bằng ánh mắt.”
Cuối chương
Lục Thần ôm cô trong lòng, thì thầm:
“Hạ An, em có thể nghịch, có thể cứng đầu, có thể bắt anh chạy khắp thành phố lúc nửa đêm… nhưng làm ơn, đừng đau.
Vì một lần anh tưởng mất em… là đủ để cả đời này không ngủ ngon nữa.”