Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 38: “VỢ HẾT Ở CỮ RỒI… ANH CŨNG HẾT KIÊN NHẪN”
Ngày thứ 31 sau sinh.
Trời Sài Gòn chuyển se lạnh hiếm có. Gió mơn man qua tán lá, mùi hoa sữa lãng đãng như... báo hiệu một đêm không giống những đêm khác.
Hạ An vừa tắm xong, tóc dài ướt nhẹ, mặc chiếc váy ngủ satin mỏng nhẹ màu trắng ngà — là món quà đặc biệt cô chuẩn bị cho đêm "tự do" đầu tiên sau một tháng dài kiêng cữ.
Cô thoa nhẹ chút dưỡng, soi mình trong gương. Không còn là cô gái trẻ ngày nào, cô giờ là mẹ của một đứa trẻ... nhưng vẫn đẹp dịu dàng và mặn mà đến mê người.
Cạch.
Tiếng cửa mở. Lục Thần bước vào phòng. Vừa thấy cảnh trước mắt, anh khựng lại.
“Em đang cố ý khiến anh mất kiểm soát à?”
Hạ An cười nhẹ, tay vuốt nhẹ tóc:
“Không cố ý. Nhưng nếu anh mất kiểm soát... em cũng không cản.”
Anh bước nhanh lại, vòng tay siết chặt eo cô.
“Hết ở cữ rồi, đúng không?”
“Ừ. Em được bác sĩ cho 'hoạt động nhẹ'...”
“Anh không đảm bảo tối nay sẽ nhẹ nhàng đâu.”
Giọng anh trầm xuống, hơi thở phả nhẹ sau gáy cô.
Anh bế cô lên giường, như ngày đầu tiên đón cô về biệt thự.
Tấm chăn rơi nhẹ. Cơ thể cô khẽ run vì lạnh... hay vì ánh mắt anh lúc này – vừa khao khát, vừa dịu dàng như đang nâng niu một kho báu.
Bàn tay anh lướt nhẹ theo đường cong quen thuộc, nhưng lần này... là cảm xúc mãnh liệt bị kìm nén suốt một tháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Anh nhớ em… từng giây từng phút. Nhưng không dám làm em mệt.”
“Giờ thì… anh không nhịn nữa đâu.”
Nụ hôn rơi xuống, nóng bỏng mà dịu êm.
Ánh đèn vàng mờ ảo, tiếng gió rì rào ngoài khung cửa sổ, xen lẫn tiếng thở gấp của hai con người yêu nhau đến tận cùng.
Mỗi cái vuốt ve là một lần anh nói “Anh yêu em.”
Mỗi cái siết chặt là một lần cô thì thầm “Em là của anh.”
Cuối chương
Khi cả hai mệt lả, Lục Thần vẫn không buông cô khỏi vòng tay:
“Anh sẽ không bao giờ chán em. Dù là lúc em là cô gái nhỏ, hay lúc em là mẹ của con anh…
Em mãi là mùa hạ khiến anh say mê.”
Hạ An cười khẽ, tựa đầu vào n.g.ự.c anh.
“Vậy anh chuẩn bị đi. Vì... mùa hạ năm sau… có thể em lại tiếp tục khiến anh say mê theo một cách khác.”
Anh nhướn mày:
“Ý em là...?”
Cô mỉm cười:
“Trễ 5 ngày rồi.”
Sáng hôm sau, khi Hạ An còn đang vùi mặt trong gối, cánh tay quàng hờ qua n.g.ự.c chồng, thì tiếng chuông điện thoại reo liên tục khiến cô giật mình tỉnh giấc.
Lục Thần vẫn đang ngủ, đôi mày hơi chau lại, gương mặt bình yên và... có chút “hết pin” sau một đêm quá sức nhiệt tình.
Hạ An cố rướn người, với lấy điện thoại. Là trợ lý Lâm gọi.