Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 39: “CHỈ MỚI HẾT Ở CỮ MỘT NGÀY MÀ… ANH MẠNH VỪA THÔI CHỨ!”
Sáng hôm sau, khi Hạ An còn đang vùi mặt trong gối, cánh tay quàng hờ qua n.g.ự.c chồng, thì tiếng chuông điện thoại reo liên tục khiến cô giật mình tỉnh giấc.
Lục Thần vẫn đang ngủ, đôi mày hơi chau lại, gương mặt bình yên và... có chút “hết pin” sau một đêm quá sức nhiệt tình.
Hạ An cố rướn người, với lấy điện thoại. Là trợ lý Lâm gọi.
“Chị ơi, bên bệnh viện có kết quả xét nghiệm m.á.u hôm qua rồi ạ… chị xác nhận lại với bác sĩ nhé.”
Cô nhíu mày.
Xét nghiệm máu?
À, là cô âm thầm đến khám lại vì trễ kinh 5 ngày.
15 phút sau – trong phòng ăn biệt thự
Hạ An tay cầm que thử thai 2 vạch rõ ràng, đứng trước mặt chồng – người vừa mới tỉnh ngủ, tóc rối, mặc áo ngủ lười biếng, tay còn cầm ly sữa ấm cô pha.
Cô nhìn anh đầy… sát khí dịu dàng:
“Chồng yêu. Em hỏi anh câu này nhé.”
“Ừm? Gì thế, bà xã?”
“Chỉ mới hết ở cữ được một đêm… mà em ‘lại’ có bầu. Anh mạnh vừa thôi chứ?”
Lục Thần suýt làm rớt ly sữa.
Anh chớp mắt. Nhìn vợ. Rồi nhìn que thử thai.
“Anh… Anh tưởng mình dùng biện pháp rồi mà…”
“Chỉ là ‘tưởng’, đúng không?”
“…”
Anh im bặt, rồi cười toe:
“Thì… xem như ông trời biết anh yêu em nên muốn thưởng thêm con gái?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hạ An giận mà buồn cười.
“Anh nghĩ sinh con dễ lắm à?”
Lục Thần bước lại ôm eo cô, cúi xuống thì thầm bên tai:
“Anh nghĩ… yêu em là điều dễ nhất đời anh.
Và có thêm em bé nữa… là món quà tuyệt vời nhất.”
Cuối chương
Cả ngày hôm đó, Lục Thần đi làm với nụ cười không thể xóa khỏi mặt.
Trợ lý Lâm nhìn sếp cười suốt buổi họp, còn tưởng công ty sắp IPO lần hai.
Cho đến khi sếp bất ngờ tuyên bố:
“Thưởng quý này, tất cả nhân viên có vợ mới sinh hoặc sắp sinh sẽ được nghỉ thêm một tuần.”
Một phòng họp c.h.ế.t lặng.
Chỉ có mình Lục Thần mỉm cười.
“Tôi vừa được lên chức. Ba của… hai thiên thần.”
Biệt thự nhà họ Lục tràn ngập tiếng cười. Hạ An đã có thai hơn hai tháng, bụng vẫn chưa lộ rõ, nhưng gương mặt đã có chút hồng hào mệt mỏi đặc trưng của mẹ bầu.
Lục Thần chăm vợ kỹ đến mức… có lúc Hạ An thở dài:
“Anh không phải đang chăm bệnh nhân đâu, em chỉ là có bầu thôi đó.”
“Nhưng em là vợ anh. Và người đang giữ báu vật thứ hai của đời anh.”
Trên sofa, bé Hạ Minh vừa tròn 8 tháng tuổi, ngồi vững trong vòng tay ông nội, tay cầm bánh ăn dặm gặm ngon lành.
Cậu bé tròn trĩnh, đôi má phúng phính, tóc mềm xù, đôi mắt giống hệt ba – đen sâu và nghiêm túc quá mức tuổi.
Thế nhưng điều bất thường xảy ra…
Chỉ cần ba Lục Thần cúi xuống hôn mẹ Hạ An… là bé Hạ Minh lập tức gào to:
“Gaaaa… gaaaaa…!!!!”