Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 9: EM GẶP CÔ ẤY RỒI

Hạ An bước ra khỏi thang máy tầng trệt Lục Thị, vừa đi vừa nhìn điện thoại để kiểm tra lại danh sách công việc cho buổi chiều. Cô không ngờ, chỉ vì cú va chạm bất ngờ ở sảnh mà cả tâm trạng suốt ngày hôm đó lại đảo lộn hoàn toàn.

Một người phụ nữ mặc bộ đầm đỏ sang trọng, tóc uốn gợn nhẹ, đôi giày cao gót đen nhấn nhá từng bước chân đầy kiêu hãnh.

“Xin lỗi, tôi—”

Hạ An cúi đầu, nhưng câu nói bị ngắt quãng khi ánh mắt cô chạm vào ánh nhìn lạnh như băng của người đối diện.

“Cô là ai?”

Giọng người phụ nữ kia sắc lạnh.

“Tôi… là trợ lý tổng giám đốc.”

“Trợ lý?”

Cô ta nhếch môi, nụ cười khinh miệt hiện rõ. “Thật trùng hợp, tôi là vị hôn thê cũ của anh ta.”

Hạ An sững người.

Cô ta bước đến gần hơn, thấp giọng:

“Cô nghĩ mình đặc biệt sao? Trước cô cũng có nhiều người ngủ bên anh ta, nhưng rồi họ cũng biến mất thôi.”

Không đợi Hạ An kịp phản ứng, người phụ nữ quay gót bước thẳng về phía thang máy, để lại một làn hương nước hoa đậm nồng và một tâm trí rối bời phía sau.

Tại văn phòng Lục Thần

Hạ An vẫn im lặng suốt buổi làm việc, ánh mắt không dám nhìn vào người đàn ông đang ngồi đối diện. Nhưng Lục Thần nhận ra sự bất thường ngay từ đầu.

“Có chuyện gì?”

Anh ngừng tay, ánh mắt dò xét.

“Không… không có gì.”

Cô cụp mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lục Thần đứng dậy, đi vòng sang bên cô, tay đặt lên vai, giọng trầm khàn:

“Là ai đã làm em khó chịu?”

Hạ An không trả lời, chỉ cắn môi. Nhưng ánh mắt cô lại vô tình phản chiếu cảm xúc trong lòng – tổn thương xen lẫn ghen tuông.

“Em gặp Lâm Uyển rồi đúng không?”

Anh đoán trúng.

Cô im lặng.

“Em đang ghen?”

“Không…”

Cô ngẩng lên, mắt đỏ hoe. “Chỉ là… cô ấy đẹp, sang trọng, còn là hôn thê cũ của anh. Còn em thì—”

“Em thì sao?”

Anh cúi xuống, đặt trán chạm trán cô. “Là người phụ nữ duy nhất từng khiến anh từ bỏ mọi quy tắc.”

Lục Thần siết nhẹ eo cô, tay còn lại giữ gáy, hôn lên trán cô một cái rồi trượt môi xuống cổ.

“Đừng bao giờ so sánh mình với bất kỳ ai. Hạ An, em là duy nhất.”

Cô thở dốc khi anh bế cô lên đặt xuống chiếc sofa trong phòng, hành động dứt khoát như khẳng định quyền sở hữu.

“Anh làm gì vậy… còn đang giờ làm việc…”

“Không ai được vào tầng này nếu không có lệnh của anh.”

Giọng anh khàn hơn, ánh mắt như thiêu đốt.

Anh cúi xuống, lướt môi qua tai cô, thì thầm:

“Anh sẽ cho em thấy... cô ta là quá khứ. Còn em là hiện tại, và cả tương lai.”

Và lần nữa, cơ thể cô lại mềm nhũn dưới sự chiếm hữu của người đàn ông ấy — không phải vì ép buộc, mà vì chính trái tim cô cũng đang không ngừng rung động...