Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 10: ĐỪNG GỌI TÔI LÀ TỔNG GIÁM ĐỐC
Buổi tối hôm đó, Hạ An đứng trước gương trong phòng ngủ, nhìn những vết hôn nhàn nhạt phủ khắp cổ và xương quai xanh, khẽ thở dài. Cô không biết mình nên vui hay buồn trước sự chiếm hữu của Lục Thần.
Anh có vẻ rất yêu chiều cô, rất chân thành... nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn luôn hiện hữu – địa vị, thân phận, quá khứ của anh, và cả những người như Lâm Uyển.
Cô không ghen. Cô chỉ... cảm thấy mình đang bị kéo vào một thế giới không thuộc về mình.
“Em đang nghĩ linh tinh gì vậy?”
Giọng anh vang lên phía sau, khàn khàn và mang theo hơi men dịu nhẹ.
Hạ An quay lại. Anh mặc áo thun đơn giản, quần thể thao, tóc hơi rối. Không còn là tổng giám đốc bá đạo lạnh lùng trong bộ vest quyền lực nữa, mà là một người đàn ông thật sự – đời thường và gần gũi.
“Anh... không về công ty sao?”
“Không.” Anh tiến lại gần. “Hôm nay anh chỉ muốn ở cạnh em.”
Cô cười nhẹ, nhưng không giấu được vẻ lưỡng lự trong mắt.
“Em thấy lo?”
“Có một chút…”
Anh ngồi xuống giường, kéo cô ngồi lên đùi mình. Cằm anh tựa vào vai cô, tay nhẹ nhàng siết lấy eo.
“Vậy từ bây giờ, khi ở nhà, đừng gọi tôi là tổng giám đốc nữa. Gọi tôi là Lục Thần. Hoặc… Thần, cũng được.”
Cô bật cười khẽ:
“Nghe có vẻ ngọt quá, không hợp với anh.”
“Thử đi.”
“Thần…”
Anh khựng lại, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt ánh nhìn của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Em vừa gọi tôi là gì?”
“Thần.”
“Lặp lại.”
“Thần…”
Cô ngập ngừng, nhưng giọng run run lại vô tình trở nên quyến rũ lạ kỳ.
Trong tích tắc, anh xoay người, đè cô xuống giường, bàn tay trượt nhanh qua lớp áo ngủ mỏng tang.
“Mỗi lần em gọi tôi như vậy… tôi lại muốn biến em thành người phụ nữ của tôi thêm một lần nữa.”
“Anh… vừa mới—”
“Không bao giờ là đủ với em.”
Anh gầm khẽ.
Lần này không phải cơn thô bạo đầy chiếm hữu như trước, mà là một sự hòa quyện mềm mại đến nghẹt thở. Mỗi lần chạm vào, là một lần anh thì thầm tên cô như gọi tên cả thế giới.
“Hạ An… em không biết đâu… từ lúc gặp em, tôi không còn muốn ngủ một mình nữa.”
Cô vòng tay ôm lấy anh, môi chạm vào bờ vai rắn chắc.
Trong đêm mùa hạ ấy, không có ghen tuông, không có danh xưng hay địa vị, chỉ còn lại tiếng gọi tên nhau trong hơi thở gấp gáp… dịu dàng mà da diết.
Hạ An không ngờ rằng sau một đêm dịu dàng với Lục Thần, thì ngay sáng hôm sau lại là một cú sốc không kịp phòng bị.
Vừa đến cổng trường đại học để giải quyết thủ tục thực tập cuối kỳ, cô đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc – gương mặt từng là thanh xuân, là hồi ức, là người mà cô đã từng yêu đơn phương suốt ba năm.
“An, là cậu thật sao?”
Người con trai ấy mỉm cười, nụ cười vẫn dịu dàng như xưa.
“Thiên Duy… cậu về rồi?”