Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

7

Thấy có cơ hội xoay chuyển tình thế, Tạ Hoài Niên càng nói càng hăng, dựng chuyện vô cùng “chân thực”.

Hắn nói tôi đã cướp ba dự án của công ty hắn nên mới giành được vị trí số một trong ngành,

Lại nói vì nhà tôi bị dột nước nên mới mời Hàn Tự Bạch dọn ra ngoài ở cùng.

Rồi còn lợi dụng công việc để ve vãn tình cảm, khiến hắn vì quá uất ức mà phải huỷ hôn.

Toàn bộ những gì hắn và An Linh Linh đã làm, hắn đều đổ hết lên đầu tôi,

Còn mình thì đóng vai người bị hại trắng trong.

Tôi chỉ thấy hắn thật buồn nôn.

Không nhịn nổi nữa, tôi ném mạnh ly rượu trong tay xuống đất:

“Đủ rồi! Tạ Hoài Niên, vu khống người khác cũng phải có giới hạn! Rõ ràng là anh ngoại tình với An Linh Linh, đừng có ở đây đảo trắng thay đen!”

Tôi quay sang Chủ tịch Sử Vũ Ân nói:

“Ông đừng tin những lời bịa đặt của hắn.”

Ông gật đầu, ra hiệu cho nhân viên tiễn Tạ Hoài Niên và An Linh Linh rời đi.

Tạ Hoài Niên không tin chỉ một câu nói của tôi đã khiến ông ấy tin tưởng,

Hắn vùng vẫy kêu lên:

“Chủ tịch Sử, ông tin tôi đi, bọn họ chỉ đang cố gắng lừa ông rót vốn cho công ty họ thôi!”

Sử Vũ Ân thản nhiên đáp:

“Người ta muốn đầu tư thì tôi đầu tư, vậy thôi.”

Tạ Hoài Niên thấy nói gì cũng vô ích, liền đẩy An Linh Linh lên phía trước:

“Lời tôi nói ông không tin, vậy chắc ông phải tin Linh Linh chứ?”

An Linh Linh lập tức khẳng định chắc nịch:

“Mọi điều anh Hoài Niên nói đều là thật! Chu Du nhảy việc sang công ty khác, còn dùng thân thể để trèo lên vị trí đó!”

Nhưng xung quanh cô ta, không khí càng lúc càng lạnh.

Tôi liền bảo phục vụ nhanh chóng đưa hai người họ ra ngoài.

Tạ Hoài Niên còn cố vùng vẫy:

“Chủ tịch Sử, mối quan hệ giữa ông và Linh Linh, chúng tôi đâu cần phải lừa ông chứ!”

“Quan hệ gì cơ?”

Ông nhìn An Linh Linh, suy nghĩ hồi lâu vẫn không nhớ nổi, mãi đến khi trợ lý nhắc khẽ:

“À, là cô sinh viên họ An được tập đoàn tài trợ phải không?”

Sắc mặt ông lập tức trầm xuống, không vui ra lệnh đuổi khách.

An Linh Linh thấy ông nhận ra mình, lại tưởng mình thành công, liền lớn tiếng hô:

“Chủ tịch Sử, tôi dùng nhân cách đảm bảo! Chỉ có hợp tác với nhà họ Tạ ông mới kiếm lời được! Chu Du chỉ là một con tiện nhân lẳng lơ, lời cô ta không đáng tin!”

Sử Vũ Ân cau mày, ra hiệu dừng lại.

An Linh Linh tưởng ông đã bị mình thuyết phục.

Không ngờ trợ lý của ông đột nhiên tát cô ta một cái trời giáng.

Sắc mặt Sử Vũ Ân âm trầm đáng sợ, trong lời nói mang theo sát khí:

“Nhịn hai người đủ rồi! Vu khống người khác cũng phải có giới hạn. Nếu tôi còn nghe thấy ai nói xấu con gái tôi nửa câu, số tiền tài trợ trước đây lập tức phải hoàn trả! Còn công ty của cô, không cần tồn tại nữa!”

Tạ Hoài Niên lập tức ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn tôi, thì thào:

“Cái gì?”

“Chu Du là… con gái ông sao? Nhưng, cô ấy họ Chu mà?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút biểu cảm:

“Tôi theo họ mẹ.”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện