Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nghĩa khí can đảm lập tức muốn đi bảo vệ cô bạn thân của mình, xách túi lên là lao đến ngay.

Đến nhà hàng, được nhân viên phục vụ dẫn đến bàn B26, chỉ có một chàng trai đẹp trai đang ngồi, vừa thấy tôi thì lịch thiệp đứng dậy, nụ cười ôn hòa.

"Ninh tiểu thư, chào cô, tôi là Lục Chu."

"Anh quen tôi sao?" Tôi ngớ người.

Anh ấy hơi sững lại, ngay sau đó dường như hiểu ra điều gì đó, kéo ghế giúp tôi, nụ cười khiến người ta rất thoải mái: "Ngồi xuống nói chuyện đi."

Thái độ anh ấy rất tốt, tôi cũng không tiện làm mất mặt người khác, nghe năm phút, đã hiểu rõ mọi chuyện.

Giang Thi Tuyết lừa tôi, chẳng có gã khó ưa nào cả, từ đầu đã muốn sắp đặt cho tôi và Lục Chu gặp mặt.

Lục Chu tính cách hòa nhã, nói chuyện hài hước, vừa hay món ăn được dọn lên, anh ấy chủ động gỡ rối cho tôi: "Ninh tiểu thư không cần áp lực, cứ coi như kết bạn."

Nói xong anh ấy nhún vai, tôi cũng thoải mái cười, bắt đầu vừa ăn vừa trò chuyện.

Ăn xong bữa cơm, Lục Chu cười rạng rỡ, thẳng thắn nói với tôi: "Tôi rất thích Ninh tiểu thư, hy vọng Ninh tiểu thư cũng có thể xem xét tôi, cho tôi cơ hội được ăn bữa tiếp theo."

Tuy tôi không có ý gì với Lục Chu, nhưng lại rất quý trọng tính cách thẳng thắn như vậy của anh ấy, đang chuẩn bị nói rõ ràng, đằng sau đột nhiên truyền đến một giọng nói lạnh lùng, hờ hững: "Không có bữa tiếp theo đâu!"

Tôi đột nhiên giật mình, giọng nói này... Sao lại giống Tống Thanh Yến đến vậy?

Quay đầu nhìn lại, đúng là anh! Sắc mặt còn tệ vô cùng!

Giây tiếp theo, tôi bị kéo cả người lẫn ghế ra, tôi tức giận hỏi anh: "Tống Thanh Yến, anh muốn làm gì?!"

"Đưa em rời khỏi đây." Tống Thanh Yến nói một cách đường hoàng.

Thật khó hiểu! Tống Thanh Yến làm cái trò gì thế này!

Tôi kéo ghế lại, quay đầu đi không nhìn anh: "Tôi không đi."

Lục Chu có chút ngượng nghịu, hỏi một cách khó hiểu: "Ninh tiểu thư, vị này là?"

Tôi không vui nói: "Một người thích lo chuyện bao đồng của tôi, ông… A!"

Chữ "chủ" bị tiếng kêu nhẹ nuốt chửng, chiếc ghế đột nhiên bị kéo ra, bóng người cao lớn bên cạnh cúi xuống, không thể chống cự mà bế bổng tôi lên, lạnh lùng gay gắt cướp lời tôi, cứ như cố tình nói cho Lục Chu nghe.

"Ông, xã."

"Vừa rồi anh nói linh tinh gì thế!" Tôi vùng vẫy muốn trượt xuống khỏi người anh.

Nghĩ đến vừa rồi, Tống Thanh Yến ôm tôi đi qua nhà hàng khiến tôi bị vô số người chú ý, tôi chỉ muốn tháo cái mặt mo này ra mà thay cái khác.

Tống Thanh Yến nghe lời tôi nói thì cơ thể cứng đờ một thoáng, sau khi đặt tôi xuống, anh mở cửa nhà mình, kéo mạnh tôi vào trong và ép tôi vào cánh cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ninh Ninh, tôi không thích em ăn cơm với người đàn ông khác."

Mùi rượu trên người anh xộc thẳng vào mặt tôi, nồng nặc hơn lúc ở nhà hàng ban nãy, chẳng lẽ vừa nãy anh ở đó bàn chuyện làm ăn nên mới tình cờ gặp tôi sao?

Tôi đưa tay đẩy anh ra xa một chút, giận dỗi nói: "Đây là chuyện của tôi! Tôi muốn ăn với ai thì ăn với người đó."

"Tại sao? Người em thích không phải là tôi sao?"

Cảm xúc anh trầm xuống, hai mắt tối sầm lại hỏi tôi: "Em không thích nữa à?"

Anh còn dám hỏi?

Tôi hoàn toàn lạnh mặt: "Không thích!"

Tống Thanh Yến cúi đầu nhìn tôi rất lâu, trong mắt anh cuồn cuộn những cảm xúc mà tôi không hiểu được, đột nhiên, như hạ quyết tâm, không nói một lời mà cởi áo sơ mi.

Tôi hoảng rồi: "Anh, anh làm gì thế!"

Tống Thanh Yến cởi áo trên rồi vứt xuống đất, trên khuôn mặt thanh lãnh, cấm dục, nghiêm túc nói: "Quyến rũ em."

Quyến, quyến rũ thì đúng là quyến rũ thật rồi.

Hai mắt tôi dán chặt vào vẻ đẹp này không rời ra được, miệng vẫn lẩm bẩm: "Tôi không trúng cái chiêu này đâu, anh, anh mau mặc quần áo vào đi!"

Bàn tay rộng lớn của Tống Thanh Yến nắm lấy tay tôi, giọng nói trầm thấp, đầy từ tính như đang dụ dỗ: "Muốn sờ không?"

Nước mắt không biết xấu hổ của tôi suýt nữa chảy ra từ khóe miệng, trơ mắt nhìn bàn tay tội lỗi của mình vươn về phía tám múi bụng, nhưng anh lại dừng lại ngay khi sắp chạm tới.

Người đàn ông nhìn tôi chằm chằm: "Sờ tôi rồi, thì phải chịu trách nhiệm."

Tâm trí tôi bỗng chốc bừng tỉnh, giận dữ nhìn anh: "Tống Thanh Yến, rõ ràng anh đã có bạn gái rồi, tại sao còn đến trêu chọc tôi!"

Việc tôi đột nhiên nổi giận có chút dọa anh, trong mắt anh lộ ra vẻ bối rối, nghi hoặc hỏi: "Bạn gái của tôi, chẳng phải là em sao?"

Não tôi trực tiếp bị treo máy, đơ hai lần cũng không khởi động lại thành công.

"Khoan đã, xin cho phép tôi nhắc nhở một chút." Tôi nói: "Tống tiên sinh, chúng ta chưa từng ở bên nhau."

Lời này vừa nói ra, trong mắt anh mơ hồ chứa đựng sự thất vọng và tủi thân: "Em thật sự thay lòng rồi, em không cần tôi nữa."

Cứu mạng.

Cảnh này, sao lại có chút chút quen thuộc thế nhỉ?