Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên không đoán sai, Tống Thanh Yến say rồi.
Quậy phá rất lâu, cuối cùng anh cũng ngủ.
Nhớ lại chuyện tôi say rượu gõ cửa mắng anh, không khỏi cảm thán, đây chính là.
Thiên đạo luân hồi, trời xanh không tha cho ai.
Nhưng nhớ lại cuộc đối thoại "ông nói gà bà nói vịt" vừa rồi giữa tôi và Tống Thanh Yến, tôi cảm thấy rất không ổn.
Giữa tôi và Tống Thanh Yến dường như có một sự "chênh lệch thông tin" không nhỏ.
Đợi anh tỉnh rượu, tôi nhất định phải nói chuyện tử tế với anh.
Rời khỏi nhà anh, tôi không ngủ ngon cả đêm, mơ thấy đủ thứ lộn xộn, sáu giờ sáng hôm sau bị một cuộc điện thoại đánh thức.
Trong điện thoại là đồng nghiệp của tôi, rất sốt ruột.
Nói rằng phát hiện hồ sơ dự thầu của một dự án tối qua có chỗ sai, bây giờ họ đã sửa xong rồi, hiện tại đã in ra hết rồi, chỉ còn thiếu đóng dấu công ty và chữ ký của người đại diện pháp luật, mười giờ là hết hạn nộp thầu rồi, nhưng mãi không gọi được cho Tống Thanh Yến.
Tôi vội vàng an ủi cô ấy đừng lo, nói bây giờ tôi sẽ đi tìm Tống Thanh Yến ngay.
Vội vàng chạy đến cửa nhà Tống Thanh Yến, vừa lấy ra chìa khóa dự phòng anh đưa cho tôi để mở cửa thì vừa hay nhận được tin nhắn của đồng nghiệp, nói Tống Thanh Yến đã trả lời cô ấy rồi, và cho biết sẽ đến công ty ngay lập tức.
Thở phào nhẹ nhõm, vừa định đi, lại đúng lúc chạm mắt với Tống Thanh Yến vừa bước ra từ phòng ngủ.
Hình như anh vừa tắm xong, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm ở dưới, tóc ướt sũng, giọt nước rơi xuống vai, rồi trượt xuống theo múi bụng.
Cả hai chúng tôi đồng thời sững người.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên cảnh tượng mập mờ tối qua của chúng tôi, bỗng nhiên cảm thấy không dám nhìn anh.
"Làm, làm phiền rồi." Tôi quay người định bỏ chạy.
Đằng sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp, tôi bị một đôi cánh tay rắn chắc ôm lấy, hơi thở vừa ẩm ướt vừa nóng hổi khiến tim tôi đập loạn xạ.
Giọng Tống Thanh Yến đầy bất lực: "Ninh Ninh, đừng chạy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Anh, anh buông tôi ra." Tôi ra lệnh cho anh dù chẳng có chút uy nghiêm nào.
"Không buông, bây giờ không buông, sau này cũng không buông." Giọng Tống Thanh Yến dịu dàng mà kiên định.
"Ninh Ninh, giữa chúng ta có hiểu lầm, tôi từ đầu đến cuối, chỉ có một mình em thôi." Anh cúi người, đầu tựa vào vai tôi, khẽ dỗ dành: "Đợi tôi làm xong việc rồi giải thích cặn kẽ với em, được không?"
Tiếng tim đập mạnh mẽ của anh truyền đến, "thình thịch thình thịch", đồng điệu với tim tôi.
Tôi giơ tay đầu hàng: "Được."
Anh đưa tôi về nhà rồi đi làm việc.
Tôi chờ đợi sốt ruột không thôi, điên cuồng nhắn tin cho Giang Thi Tuyết, rất nhanh đã nói rõ tình hình mới nhất.
Giang Thi Tuyết nghe xong gửi đến mấy chục dấu chấm than, kèm theo một câu: "Bây giờ lập tức đi thay bộ đồ lót hợp tông đi!"
"Không phải, cậu nghĩ linh tinh gì thế!" Mặt tôi nóng bừng, đập mạnh mấy cái icon "lùi lùi lùi".
Giang Thi Tuyết gửi đến mấy cái icon "giết g.i.ế.c giết", rồi là mấy tin nhắn thoại điên cuồng.
"Aaaaaa mau lên, mặc vào đi! Chúng ta phải là người phụ nữ có chuẩn bị, hiểu không?"
Tôi im lặng, Tống Thanh Yến không phải người như vậy đâu nhỉ.
Nghĩ xong tôi âm thầm lấy ra bộ đẹp nhất.
Rồi tắm bồn, dưỡng da toàn thân, gội đầu, dưỡng tóc, làm sạch mặt, dưỡng da mặt...
Ừm, phải làm người có chuẩn bị.
Chín giờ tối.
Cuối cùng tôi cũng đợi được điện thoại của Tống Thanh Yến, và tiếng chuông cửa dồn dập vang lên.
Tôi gần như là bật dậy khỏi sofa để mở cửa.