Nhắn nhầm "ziet cht mày" cho anh trai của bạn trai cũ.
Vừa định thu hồi thì anh ấy đã trả lời.
「Địa chỉ nào?」
「……」
Đầu tôi bỗng dưng "ngáo".
「Địa chỉ tao chọn, dám đến không?」
Anh ấy im lặng suốt 3 tiếng.
「……không gặp không về.」
1
Tôi bị bạn trai cắm sừng.
Vừa chửi ổng một trận qua điện thoại nhưng vẫn không hả giận.
Dù không quá yêu ổng, nhưng tôi cực kỳ ghét cảm giác bị lừa dối.
Càng nghĩ càng tức, tôi quyết định hẹn thằng khốn đó ra đánh cho một trận.
Tôi nhắn dọa nó:
「8h tối mai, dám ra không!」
「Tao zit cht mày!」
Nhắn xong 2-3 giây, tôi chợt nhận ra sai lầm.
Tên chatbox này là "Lục Tuấn", còn tên bạn trai cũ của tôi là "Lục Tú".
Trời ơi!
Tôi nhắn nhầm cho anh trai của thằng bạn trai cũ - đóa hoa trên núi cao lạnh lùng khó với!
Nếu để ổng thấy tin này, chắc tôi phải đổi hành tinh sống mất.
Anh ấy là CEO tập đoàn lớn, kiểu người chỉ cần liếc mắt nhìn bạn là bạn đã phải nghĩ đến việc viết di chúc.
Tôi vội vàng muốn thu hồi tin nhắn, nghĩ rằng anh ấy bận trăm công ngàn việc chưa kịp xem.
Nhưng ngay lúc tôi định rút lại, anh ấy đã trả lời:
「Khách sạn nào?」
Tôi: ???
Tôi choáng váng.
Sao lại thành khách sạn?
Ổng hiểu nhầm ý tôi rồi sao?
Ý tôi là "ziet c h t " theo nghĩa đen mà!
Chà!
Tưởng cao lãnh như Ma Vương Lục, ai ngờ cũng... phóng khoáng thế.
Nhưng nghĩ lại, Lục Ma Vương không phải kiểu người đầu óc toàn màu vàng.
Chắc ổng cũng nhắn nhầm người - có lẽ định nhắn cho trợ lý hỏi đặt khách sạn nào.
Vì ổng hay đi công tác.
Hơn nữa tên trợ lý của ổng cũng khá giống tên tôi.
Lần trước ổng cũng nhắn nhầm.
Lẽ ra tôi nên giải thích rõ, nhưng lúc này tôi đang bực bội.
Thế là tôi "ngáo" mất.
Tay cũng "ngứa ngáy" theo.
「8h tối mai, khách sạn tình nhân Thiên Nga, dám đến không?」
Lục Tú dám chơi tôi, thì tôi sẽ trêu anh trai hắn!
Ai bảo họ là anh em.
Nhắn xong, tôi ném điện thoại lên sofa.
Không dám đối mặt với hậu quả.
Vào toilet rửa mặt tỉnh táo lại.
Cuối cùng cũng bình tĩnh hơn.
Gai xương rồng
Sống không yên sao?
Sao lại đi trêu chọc Ma Vương chứ!
Nếu ổng thấy tin này, chắc sẽ mắng tôi điên rồi.
Quay lại phòng khách, cầm điện thoại lên, tôi chuẩn bị tinh thần đón bão.
Nhưng khi mở WeChat ra, đối phương không hồi âm.
Tôi thở phào.
Cũng phải thôi, với ổng đóa hoa núi cao, dù có thấy tin nhắn trêu đùa cũng sẽ phớt lờ.
Không block tôi ngay lập tức đã là may.
Thấy không có chuyện gì, tôi cũng không bận tâm nữa, tập trung viết luận văn.
Đến 1h sáng, mắt tôi díp lại vì buồn ngủ, lê bước đến giường.
Vừa nằm xuống chuẩn bị mơ mộng thì điện thoại rung.
Cầm lên xem.
Cơn buồn ngủ tan biến.
Tin nhắn này suýt khiến tôi "ngủm củ tỏi"!
Lục Tuấn:「……không gặp không về.」
2
Tin nhắn của Lục Ma Vương khiến tôi mất ngủ cả đêm.
May là đang năm cuối, hầu như không có tiết học.
Trưa hôm đó, đứa bạn cùng phòng Khương Khương thấy tôi quầng mắt thâm như gấu trúc,
tưởng tôi buồn vì chia tay,
liền an ủi:
"Thiển Thiển, dù Lục soái ca đẹp trai giàu có, nhưng cậu giỏi thế này, sau này chắc chắn sẽ tìm được người còn ưu tú hơn."
"Trên đời này mấy ai vừa đẹp trai vừa giàu hơn Lục soái ca chứ?"
Đứa bạn khác là Hứa Liền - người ai cũng biết thầm thích Lục Tú - buông lời chua ngoa.
Hẳn là vui lắm khi thấy tôi và Lục Tú chia tay.
Tôi chưa kịp đáp, Khương Khương đã lập tức bênh vực:
"Sao không có? Nhìn vị khách mời hôm nay của trường ta đi. Đừng nói tài sản tỷ đô, chỉ riêng nhan sắc đã đè bẹp Lục soái ca rồi!"
Một đứa khác phụ họa: "Đúng đấy! Khí chất thành đạt của tổng giám đốc họ Lục xứng đáng nghiền nát mấy soái ca sinh viên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nghe đến cái tên này, tôi giật b.ắ.n người: "Tổng giám đốc họ Lục nào? Khương Khương nói ai thế?"
Khương Khương hào hứng: "Còn ai vào đây nữa? Là cựu học sinh ưu tú, cựu soái thần của trường ta - tổng giám đốc Lục Tuấn đó!"
"Chiều nay ảnh sẽ đến diễn thuyết ở khoa mình, may mắn quá đi!"
"Cậu xem ảnh đẹp trai này! Y như nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình ấy!"
Khương Khương dí tấm poster vào mặt tôi. Nhìn gương mặt điển trai đến mức trời ghen đất hờn kia, tôi choáng váng suýt ngất.
Hứa Liền bị dồn vào chân tường, không phục chỉ thẳng vào tôi: "Cậu nghĩ một đại gia như tổng giám đốc họ Lục sẽ để mắt đến mấy cô sinh viên như cậu?"
Tôi: "..."
Khương Khương lập tức bật lại: "Sao lại không? Thiển Thiển xinh thế này, biết đâu tổng giám đốc gặp một lần là say đắm ngay thì sao?"
Tôi: "..."
Dẹp ngay cái suy nghĩ đó đi!
3
Sau màn "phóng hỏa" tối qua, giờ tôi đâu dám đối mặt với Lục Ma Vương.
Tôi nhắn hỏi giáo viên chủ nhiệm xem có thể nghỉ buổi diễn thuyết chiều nay không.
Bị thẳng thừng từ chối.
Đành phải cắn răng đi, hy vọng giữa biển người, Lục Ma Vương không nhận ra tôi.
3 giờ chiều, hội trường chật kín không chỉ sinh viên trong khoa mà cả các ngành khác.
Đặc biệt là các nữ sinh chen chúc không lối đi.
Cũng phải thôi, từ thời sinh viên Lục Tuấn đã là nhân vật huyền thoại của trường.
Buổi diễn thuyết bắt đầu. Lục Ma Vương bước vào trong bộ vest phẳng phiu, đôi chân dài miên man khiến bao trái tim loạn nhịp.
Tôi ngồi ở hàng ghế sau, lòng yên tâm phần nào.
Giữa rừng người thế này, ổng khó lòng để ý đến tôi.
Tôi cúi gằm mặt như kẻ trộm, không dám ngẩng lên nhìn.
Nhưng lạ thay, càng cúi đầu, tôi càng cảm nhận rõ ánh mắt sắc lạnh từ bục giảng đang đóng chặt vào mình.
Khi buổi diễn thuyết sắp kết thúc,
Lục Ma Vương bất ngờ thông báo chuẩn bị một món quà sẽ tặng ngẫu nhiên cho một sinh viên.
Cả hội trường điên loạn!
Đó là món quà từ tổng giám đốc họ Lục!
Giọng Lục Tuấn trầm ấm vang lên:
"Cô sinh viên đang cúi đầu dùng điện thoại kia, chính là bạn."
Một cái chỉ tay ngẫu hứng.
Ngay lập tức, hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
"Ha?"
Tôi đờ đẫn.
"Ừ, chính bạn. Sau buổi này xin mời ở lại chút."
Gương mặt ổng không một gợn sóng, như thể chưa từng quen biết.
Tôi có thể cảm nhận vô số ánh mắt ghen tị đang thiêu đốt mình.
Đặc biệt là Hứa Liền - cô ta nghiến răng nghiến lợi đến mức phấn nền trên mặt nứt thành từng mảng cũng không hay.
Tôi muốn hét lên rằng có thể từ chối món quà này không,
nhưng không dám.
Sợ rằng nếu thốt ra câu đó, tôi sẽ bị đám con gái trong hội trường xé xác ngay lập tức.
4
Buổi diễn thuyết kết thúc.
Tôi đứng bên đường ngẫm lại cuộc đời.
Chắc là kiếp này của tôi hết ở tuổi 22 rồi.
Lục Ma Vương trao đổi với ban lãnh đạo nhà trường xong, vẫy tay gọi tôi.
Tôi lập tức chạy đến như chó con, giọng the thé:
"Chào anh Tuấn."
Hy vọng thái độ ngoan ngoãn này sẽ khiến ổng tha mạng.
"Lên xe."
Giọng ổng đều đều.
"Dạ."
Tôi rén như cáy.
Từ nhỏ đã sợ ổng.
Trên xe, Lục Ma Vương im lặng xem tài liệu.
Không khí ngột ngạt.
Tôi liều mạng hỏi:
"Anh Tuấn định dẫn em đi đâu thế?"
Lục Ma Vương phớt lờ.
Toang!
Ổng giận thật rồi!
Không nhẽ định đem tôi ra bãi hoang xử lý?
30 phút sau, xe dừng.
Tôi thở phào khi thấy vẫn ở trung tâm thành phố.
Chưa bao giờ những tòa nhà chọc trời lại an toàn đến thế.
Nhưng bước xuống, tôi c.h.ế.t điếng.
Xe đậu ngay trước khách sạn "Thiên Nga Luyến".
Chân tôi bủn rủn, quay đầu định chạy.
Không kịp nữa rồi.
Lục Ma Vương túm lấy tôi như nhặt gà con.
Vừa dẫn vào khách sạn, ổng hỏi giọng bình thản:
"Đặt phòng chưa?"
Tôi muốn khóc!
Anh ơi, anh nghiêm túc đấy à?