Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Tới quầy lễ tân.
Tôi giả vờ bình tĩnh:
"Em quên đặt phòng rồi, để hôm khác nhé."
Kỳ lạ là dù sợ ổng, tôi lại có chút bướng bỉnh.
Ổng từng là crush của tôi.
Tôi từng viết thư tỏ tình.
Nhưng bị ổng phớt lờ.
Còn chuyện tôi yêu em trai ổng thì rất đơn giản:
Hai nhà thân thiết, phụ huynh muốn kết thông gia.
Lục Tú từng cứu mạng tôi.
Gần đây tự dưng theo đuổi tôi dữ dội.
Nể ơn cứu mạng + bố mẹ xúi giục, tôi đồng ý thử yêu.
Ai ngờ thằng khốn đó dám cắm sừng tôi!
Đúng là anh em ruột!
Đều không phải người tốt!
Nghe tôi nói, Lục Tuấn mặt lạnh như tiền:
"Đặt luôn."
Chắc ổng không tha cho tôi rồi.
Tôi cũng cứng họng:
"Đặt thì đặt!"
Ai sợ ai!
Thấy tôi "máu chiến", ánh mắt Lục Tuấn lóe lên:
"Quen thuộc lắm?"
Tôi tiếp tục c.h.é.m gió:
"Đương nhiên!"
6
Đến lúc đặt phòng thật, cái vỏ bọc "bất cần" của tôi vỡ tan.
"Xin hỏi quý khách muốn đặt..."
Lễ tân cười tươi, ngây ngất khi thấy Lục Tuấn.
Nhưng ổng mặt lạnh như băng khiến cô ta vội thu lại ánh mắt.
Mặt tôi đỏ bừng, ấp úng:
"Ơ... cho chúng tôi phòng đẹp nhất."
Trời ơi, đây là lần đầu tiên tôi vào khách sạn với đàn ông!
Lại là anh trai bạn trai cũ!
Điên rồ!
Tưởng sẽ nhanh gọn, ai ngờ lễ tân hỏi:
"Quý khách muốn chủ đề nào ạ? Chúng tôi có phòng học, gia đình, nhà tù, phòng khám..."
Tôi c.h.ế.t lặng.
Đây thật là khách sạn sao?
"Ờ... tùy ý."
Tôi không dám nhìn Lục Ma Vương, nhưng cảm nhận rõ ánh mắt ổng đang dò xét.
Như có dòng điện chạy khắp người.
Ổng đang thưởng thức cảnh tượng tôi bối rối đây mà!
Lễ tân chọn phòng xong, nói:
"Xin xuất trình CMND ạ."
Lục Tuấn đưa CMND không chút ngại ngùng.
Tôi thán phục khả năng giữ bình tĩnh của ổng.
Tôi mò khắp người:
"Em quên mang CMND rồi."
"Rất tiếc, không có CMND không thể nhận phòng ạ."
Trong lòng tôi mừng rỡ.
Nhưng vẫn giả vờ tiếc nuối:
"Anh Tuấn ơi, đành hẹn lần sau vậy."
"Tôi có ảnh CMND của cô ấy."
Lục Tuấn đưa điện thoại cho lễ tân.
Giọng ổng hay thật đấy.
Nhưng tôi chỉ thấy ổng là ác quỷ!
Tại sao Lục Ma Vương lạnh lùng lại có ảnh CMND của tôi?
Lễ tân hoàn tất thủ tục, nhìn tôi đầy ngưỡng mộ:
"Chị thật may mắn khi có bạn trai vừa đẹp trai vừa chu đáo."
"...".
Tôi không cải chính.
Vì trong tình huống này, nói "không phải bạn trai" còn kỳ quặc hơn!
7
Bước vào phòng, mặt tôi đỏ như gấc chín.
Lục Tuấn khẽ cười:
"Chỉ được đến mức này thôi?"
Ánh mắt ổng như sói đói, khiến tôi có cảm giác sắp bị xơi tái.
Đặc biệt là căn phòng quá ư là ám muội này.
Tôi rén.
Lùi một bước.
"Anh Tuấn... rốt cuộc anh muốn gì?"
Trong khi tôi bối rối, ổng lại thảnh thơi ngồi lên sofa hồng, vắt chân chữ ngũ.
Ổng không trả lời, chỉ lấy điếu thuốc từ n.g.ự.c áo ra định châm.
Thấy ổng hút thuốc, tôi nhíu mày.
Ổng dừng tay:
"Không thích mùi thuốc?"
Tôi không suy nghĩ nhiều, buột miệng:
"Hút thuốc hại sức khỏe."
Lục Tuấn im lặng ném cả bao thuốc lẫn bật lửa vào thùng rác.
Tôi ngạc nhiên:
"Sao anh vứt cả bật lửa?"
"Đồ rẻ tiền."
"..."
Nếu tôi nhớ không nhầm, chiếc bật lửa đó là món quà sinh nhật Lục Tú tặng ổng.
Là hàng custom từ thợ thủ công nổi tiếng, giá cả chục triệu.
Nhưng đó không phải điều tôi quan tâm lúc này.
"Anh Tuấn, rốt cuộc anh muốn gì?"
Giọng tôi đã có chút gắt.
Ở chung không gian với ổng áp lực quá.
Mọi thứ đều do ổng kiểm soát, tôi như thú cưng bị chơi đùa.
Lục Tuấn thong thả:
"Anh chỉ tò mò."
"Tò mò gì?"
Ánh mắt ổng quét từ đầu đến chân tôi, giọng thẳng thừng:
"Với thân hình nhỏ bé thế này, em định 'ziết' anh như thế nào?"
"..."
Khó tin nổi ổng có thể dùng khuôn mặt quý tộc kia để nói câu thô tục như vậy.
Chưa kịp trả lời, ổng đã đứng dậy, dùng thân hình cao lớn ép tôi vào góc tường:
"Tiểu Thiển Thiển, em chơi đồ mạnh đấy, hả?"
Hơi thở nóng hổi phả vào tai nhạy cảm.
Tôi co rúm người.
Nhưng miệng vẫn cứng:
"Chút nữa sẽ biết."
8
Lẽ ra tôi nên xin tha.
Nhưng khi tiếp xúc gần như vậy, ký ức ùa về.
Trước khi tôi viết thư tỏ tình, Lục Tuấn từng đối xử với tôi rất tốt.
Dẫn tôi đi Disneyland.
Mua quà khi đi nước ngoài.
Khi tôi huênh hoang thi vào trường cũ của ổng, cựu thủ khoa tỉnh này còn trực tiếp kèm tôi học.
Tôi tưởng ổng thích mình, nên dũng cảm tỏ tình.
Nhưng tôi đã nhầm.
Hóa ra sự chiều chuộng đó chỉ dành cho đứa em hàng xóm.
Khi tôi phá vỡ ranh giới, ngay cả vai em hàng xóm cũng không giữ được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ổng bắt đầu giữ khoảng cách.
Lần cuối ổng gọi "Tiểu Thiển Thiển" như thế này đã ba năm trước, khi tôi còn là học sinh cấp ba.
Nhớ lại chuyện cũ, lòng tôi chua xót.
Cúi đầu xuống, tôi không thấy được ánh mắt Lục Tuấn, chỉ nghe giọng ổng lạnh lùng:
"Tốt nhất em nên có bản lĩnh thật sự."
Rõ ràng ổng không ngờ tôi dám "máu chiến" đến vậy.
Hoặc có thể nói là...
...mặt dày đến thế.
Lục Tuấn buông tôi, ném cho một bộ đồ ngủ thiết kế táo bạo:
"Đi tắm rửa đi."
Cầm bộ đồ khiến người ta đỏ mặt, tôi đứng im.
Ổng nghiêm túc đấy à?
Chân tôi run lẩy bẩy, đứng không vững nói gì đến đi tắm.
Thấy tôi không nhúc nhích, ánh mắt Lục Tuấn thoáng nét buồn cười.
Nhưng ổng che giấu rất nhanh.
Giọng chế nhạo:
"Oai phong lúc nãy đâu rồi?"
Tôi tức khí, không muốn mất mặt, cố nói:
"Tắm rửa mất thời gian, làm luôn đi. Đừng để lát nữa khóc lóc xin tha."
Mặt Lục Ma Vương đen kịt.
9
"Được!"
Lần đầu tiên tôi thấy Lục Tuấn mặt mày biến sắc như vậy.
Phải nói là... đã quá!
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Ngay sau đó, tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Khi tôi không để ý, Lục Tuấn bỗng ôm chặt lấy tôi, bước về phía chiếc giường nước khiến người ta đỏ mặt.
Tôi hoảng hốt:
"Anh Tuấn... anh định làm gì?"
Ổng cúi nhìn tôi, khẽ cười:
Gai xương rồng
"Thấy em run quá, tốt bụng bế em thôi."
"..."
Trái tim bé nhỏ như muốn đập thủng lồng ngực.
"Anh... anh đừng có làm loạn..."
Giờ tôi mới hiểu thế nào là "chơi với lửa".
"Anh Tuấn ơi... em từng là bạn gái em trai anh mà..."
Từ hung hăng ban đầu giờ tôi đã ngoan ngoãn như cừu non.
Đơn giản vì tôi vẫn còn là "gà mờ", chưa từng hôn ai bao giờ.
Khi yêu Lục Tú, chúng tôi thậm chí còn chưa nắm tay.
Kỳ lạ là Lục Tú đối xử với tôi rất khách sáo.
Giống anh em hơn là người yêu.
Nghe tôi nói, Lục Ma Vương bật cười, vẫn không dừng lại:
"Hai người chia tay rồi mà?"
"???"
Sao ổng biết?
Dù đã chia tay nhưng chúng tôi chưa công bố.
Kỳ lạ là dù một tháng chỉ gặp 2-3 lần, ổng lại biết rõ mọi chuyện của tôi.
Khi ổng như muốn hôn xuống,
tôi càng hoảng hơn.
Và lòng càng chua xót.
10
Dù từng thích ổng,
nhưng không có nghĩa tôi cho phép một nụ hôn mập mờ như thế.
Ổng coi tôi là gì?
Dù tôi khiêu khích trước, nhưng ổng cũng không nên thế này chứ.
Trước đây ổng chưa bao giờ ép buộc tôi, luôn nghe lời tôi nói.
Càng nghĩ càng thấy ấm ức.
Ấm ức đến mức muốn rơi "ngọc trai".
Thấy tôi sắp khóc, Lục Tuấn giật mình, luống cuống:
"Thiển Thiển, sao em khóc? Anh đùa thôi mà!"
"Anh xin lỗi, không nên trêu em như vậy."
Ổng vội buông tôi ra.
"Thật ư?"
Tôi bĩu môi. Vẻ dịu dàng lúc này của ổng giống hồi ba năm trước.
"Tất nhiên. Em nghĩ anh là loại thú vật hại được cả em gái hàng xóm sao?"
"Anh trêu em chỉ để em biết, đừng tùy tiện nhắn tin như vậy với đàn ông. Không phải ai cũng lịch sự như anh."
Tôi im lặng.
Quả nhiên,
ổng vẫn chỉ coi tôi là em gái.
Gạt đi cảm xúc phức tạp, tôi gượng cười:
"Anh Tuấn, đừng dọa em nữa. Em nhát gan lắm, anh biết mà."
Lục Ma Vương búng nhẹ vào mũi tôi, cười bất lực:
"Đồ nhát như thỏ đế."
Cử chỉ thân mật ấy khiến tôi ngây người.
Chợt có chút hoài niệm.
Ổng vẫn thích búng mũi tôi như xưa.
Như thể quay ngược thời gian.
Tất cả vẫn như cũ, ổng vẫn là anh hàng xóm hay chiều chuộng tôi ngày ấy.
11
Sau khi hòa giải hiểu lầm, Lục Tuấn thấy tôi vẫn nằm ì trên giường nước, liền trêu:
"Thiển Thiển thích loại giường này lắm hả? Để anh mua tặng em một cái."
Mặt tôi đỏ bừng:
"Em bị chuột rút, đứng không dậy được."
Lúc nãy quá căng thẳng nên không nhận ra, giờ mới thấy đau.
"Chân nào?"
Lục Tuấn bước lại gần, vẻ mặt lo lắng.
"Chân phải."
Tôi chỉ vào.
Lục Tuấn không nói thêm gì, trực tiếp xoa bóp chân cho tôi.
Tôi giật mình:
"Anh đừng động vào, để một lát tự khỏi."
Nhưng ổng mặc kệ, tập trung massage chỗ chuột rút.
Tôi lén liếc nhìn.
Gương mặt ổng nghiêm túc.
Như đang làm việc hệ trọng.
Đường nét góc nghiêng vẫn hoàn hảo không chê vào đâu được.
Đã ba năm rồi tôi không được ngắm ổng ở khoảng cách gần như vậy.
Ba năm đã biến chàng trai trẻ ngày nào thành người đàn ông chín chắn.
Càng thêm quyến rũ.
"Đỡ chưa?"
Tôi vội vàng quay đi.
"Dạ, đỡ nhiều rồi."
Lục Tuấn đứng dậy, quay lưng lại cúi xuống.
"Anh làm gì thế?"
Tôi không hiểu.
Giọng ổng đều đều:
"Lên đi, anh cõng."
Dù là mệnh lệnh nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn leo lên lưng.
Có "kỵ sĩ" miễn phí, ai lại đi bộ chứ?
Lưng ổng rộng và chắc, nằm lên rất an toàn.
Ổng hơn tôi 5 tuổi.
Hồi nhỏ bố mẹ tôi hay đi công tác, thường gửi tôi sang nhà ổng.
Số lần ổng cõng tôi còn nhiều hơn bố tôi.
Lục Tuấn cõng tôi ra khỏi phòng.
Dọc đường, những cặp đôi gặp chúng tôi đều nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ.
Nhưng Lục Tuấn chẳng hề ngại, ổng bước đi hiên ngang, gương mặt lạnh lùng không gợn sóng.