01
Ngày mùng tám tháng Chạp, trong nhà tràn ngập hương thơm ngọt ngào của cháo Lạp Bát.
Ông nội tôi ngồi trên ghế sô-pha rít thuốc lào, khói cay nồng tỏa khắp nơi; bà nội vắt chân, đang gọi video với nhóm bạn thân.
Tôi cầm cái giẻ lau cáu bẩn, đứng trên ghế lau cửa sổ.
Tấm lưới chắn bụi sau cả năm phủ kín bụi bẩn, bị giẻ ướt quệt qua, biến thành từng ô lưới nhòe nhoẹt nước bẩn.
Một bà trong nhóm bạn của bà nội bất ngờ ho một tiếng, giọng the thé vang lên:
“Quyên à, con gái bà bao giờ mới chịu lấy chồng thế? Nó cũng ngoài ba mươi rồi nhỉ? Thành gái già rồi, còn không lấy chồng à?”
Sắc mặt bà nội tôi lập tức sầm xuống, gượng cười đáp:
“Ôi dào, nó đang phấn đấu ở thành phố lớn, một năm kiếm được mấy chục vạn ấy chứ, chưa vội lấy chồng đâu.”
Người kia lại bồi thêm:
“Nói thì nói vậy, nhưng nó cũng nhiều tuổi rồi, không cưới sớm thì sau này đến kỳ mãn kinh rồi còn ai muốn nữa! Bà cũng nên lo cho nó, kiếm mối tốt mà gả sớm đi.”
Lại cái điệp khúc cũ rích này… Tôi ngồi xổm bên chậu nước, lặng lẽ vắt khô giẻ, nước dơ ròng ròng chảy theo kẽ tay xuống chậu.
Cúp máy xong, bà nội sa sầm mặt, gọi ngay cho dì út.
“Alô, mẹ, có chuyện gì thế ạ?” – dì út vui vẻ bắt máy.
Bà nội lập tức gằn giọng:
“Con gái c.h.ế.t tiệt, đã bao lâu rồi không gọi cho mẹ hả? Năm nay Tết có về không đấy!”
“À, con đang định nói đây, con vừa mua được vé rồi. Ngày 22 tháng Chạp con về, vừa kịp về nhà đón tất niên, được không mẹ?” – giọng dì út dịu dàng đầy mong chờ.
Bà nội cười lạnh:
“Được cái gì mà được! Con gái c.h.ế.t tiệt, gần 35 tuổi rồi mà chưa chịu cưới, mày muốn chọc tao tức c.h.ế.t à?”
Dì út vừa nghe thấy lại ảo não:
“Mẹ, lại chuyện này nữa rồi… Con nói rồi mà, giờ con đang trong giai đoạn sự nghiệp thăng tiến. Đợi công việc ổn định rồi con lập tức kết hôn, được chưa?”
Bà nội nhảy dựng lên, hất tôi ra một bên, gào vào điện thoại:
“Không được! Mày đặt ngay vé máy bay sớm nhất về đây cho tao! Tao đã chuẩn bị mấy mối xem mắt, toàn là gia đình tốt. Năm nay mày bắt buộc phải định xong chuyện cưới xin, nếu không thì tao từ mặt mày luôn!”
Dì út cũng chẳng vừa, dứt khoát cúp máy.
Một phút sau, điện thoại ông bà cùng vang lên tin nhắn. Họ mở ra, tôi lén liếc một cái — là nhóm chat gia đình.
Dì út gửi vào đó một tấm ảnh hoàn vé.
“Năm nay bận, không về nữa. Chúc cả nhà năm mới vui vẻ.”
Nói xong, dì còn lì xì năm bao, mỗi bao 200 tệ, khiến nhóm chat rộn ràng tranh nhau nhận.
Ăn lộc của người khác thì phải biết ý, họ hàng lập tức thay đổi thái độ, thi nhau chúc mừng:
“Tiểu Hoa, chúc mừng phát tài nhé!”
“Không sao, Tiểu Hoa nhớ giữ gìn sức khỏe ở ngoài đó.”
“Tiểu Hoa rộng lượng quá!”
Bà nội tức đến nỗi đi vòng vòng trong nhà, bấm ghi âm, gửi liền một đoạn thoại 60 giây cho dì út.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vừa gửi đi, trên màn hình hiện ngay một dấu chấm than đỏ chói.
Dì út đã chặn bà rồi!
Bà gọi điện — cũng bị chặn.
Ông nội thử gọi — cũng chặn nốt.
Ngày mùng tám tháng Chạp, cả nhà tôi loạn hết cả lên.
02
Buổi tối, mẹ tôi bưng nồi cháo Lạp Bát vừa nấu xong lên bàn. Bà nội vừa ăn vừa mắng:
Mắng ông nội chỉ biết hút thuốc,
mắng bố tôi nhu nhược, chẳng biết kiếm tiền,
mắng mẹ tôi yếu đuối, không quản nổi em chồng.
Cuối cùng, bà híp mắt lại, trừng sang tôi, mắng tôi là “đồ con gái vô dụng, chỉ biết tốn tiền nhà tao.”
Bố tôi bưng bát bỏ đi thẳng, mẹ thì im lặng uống cháo, còn tôi thì vội vàng húp cháo cho xong rồi chui vào phòng làm bài tập.
Từ ngày mùng chín tháng Chạp cho đến lúc tôi được nghỉ học, ông bà nội đều sáng đi tối về.
Buổi sáng dậy còn sớm hơn cả tôi — đứa học sinh cấp hai phải đi học ca sớm,
buổi tối về muộn hơn cả tôi.
Ngày 20 tháng Chạp, bố tôi nhận được một mối làm ăn, đi xuống chợ nông sản huyện để bốc dỡ hàng, bảo sẽ về trước Tết.
Mẹ tôi thì bán quần áo ở huyện, dịp Tết là lúc buôn bán bận rộn nhất, chẳng mấy khi có thể về.
Ở nhà, ngoài việc học, tôi còn phải dọn dẹp, nấu ăn, chăm sóc ông bà nội.
Mẹ sợ tôi chẳng có tiền lúc cần gấp, mà cũng biết rõ ông bà nội trọng nam khinh nữ, không thích tôi, nên dúi cho tôi 100 tệ.
Tôi đem 100 tệ ấy, cộng với 300 tệ tiền mừng tuổi trước kia dì út lén cho, tất cả giấu kỹ dưới gối.
Ngày hôm sau, ông bà ăn sáng xong thì đi nhờ xe người cùng làng sang làng bên, cả ngày không thấy về.
Mãi đến lúc mặt trời lặn mới có một chiếc xe con đưa họ về.
Tôi đang ngồi nhặt rau trong sân, nghe thấy ông bà nói với người trong xe:
“Cứ yên tâm, chuyện này giao cho chúng tôi. Con bé nhà tôi ngoan lắm, nói gì nghe nấy.”
Tôi ló đầu nhìn thử, còn chưa kịp thấy rõ người trong xe thì chiếc xe đã rồ ga chạy mất.
Ông bà đi vào sân, cười tươi đến nỗi nếp nhăn trên mặt ông cũng giãn ra, bà thì mặt mày hớn hở.
Lúc đi ngang qua tôi, họ thậm chí còn ném cho tôi một nụ cười.
Tôi rùng mình, nổi hết cả da gà, cúi đầu tiếp tục nhặt rau.
Ngày 22 tháng Chạp, bà nội bất ngờ dúi cho tôi 20 tệ:
“Lộ Lộ, cầm tiền này ra trấn mua cho bà hộp thuốc cảm. Bà thấy hơi khó chịu.”
Nói xong, bà còn ho khan vài tiếng, giục liên tục:
“Mau đi đi, nhớ phải mua ở hiệu thuốc trên trấn, không được tiêu bậy, biết chưa?”
Tôi cầm tờ tiền, do dự bước ra cửa, chần chừ chẳng muốn đi.