Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm đó, khi bố mẹ sinh tôi, chính sách kế hoạch hóa gia đình còn rất nghiêm.
Ông bà nội tôi bàn đi tính lại, muốn đem tôi vứt bỏ hoặc cho người ta nuôi, để bố mẹ có thể sinh thêm một đứa con trai.
Chính là dì út đã giữ lại mạng sống cho tôi.
Dì khuyên nhủ bố mẹ suốt một thời gian dài, còn lấy tiền của mình đưa cho họ, để họ yên tâm nuôi tôi.
Nếu không có dì, có lẽ giờ tôi đã sớm thành một hồn ma vất vưởng xó xỉnh nào rồi.
Tôi ngồi xổm dưới chân tường, ngước nhìn cửa sổ tầng hai bị đóng đầy ván gỗ, trong lòng thầm thề:
“Dì ơi, chờ con. Con nhất định sẽ cứu dì ra ngoài.”
05
Ăn cơm trưa xong, bà nội đi đánh bài, ông nội thì ngồi phòng khách rít điếu thuốc lào, mắt không rời cầu thang từ tầng một lên tầng hai.
Tôi cầm chổi lau nhà, giả vờ nói:
“Ông ơi, con qua phòng ông bà lau nhà nhé.”
Ông nội phun khói, giọng ậm ừ:
“Đi đi.”
Khi lau qua cái tủ nơi bà nội giấu tiền, tay tôi siết chặt cây lau.
Tôi chỉ có một cơ hội duy nhất để lấy được chứng minh thư của dì út.
Một tay tôi cầm cây lau, tay kia len lén kéo cửa tủ.
Hộp đựng tiền nằm ở ngăn dưới cùng.
Hộp không khóa, chỉ có cái móc gài hờ.
Tôi mở ra, lật tìm thật nhanh – nhưng không thấy chứng minh thư của dì.
Tôi cuống cả lên, lục đi lục lại, vẫn không thấy.
Trong lúc vội, cây lau nhà bị ngã xuống đất.
Tôi cúi xuống nhặt, vô tình đá trúng hộp tiền, khiến nó xê dịch một chút.
Ngay khi ấy, tôi thấy một góc thẻ màu khác lộ ra từ đáy hộp.
Tôi lập tức nhận ra – may quá, chứng minh thư của dì bị kẹp dưới đáy hộp.
Tôi luồn tay vào, khẽ rút ra, nhìn rõ tên dì hiện trên đó.
Tim tôi đập thình thịch, vội nhét tấm thẻ mỏng manh ấy vào túi áo, rồi chống cây lau bước ra ngoài như không có chuyện gì.
“Ông ơi, con lên thị trấn mua ít đồ dùng học tập, nhà mình còn cần gì không, để con mua luôn?”
Ông nội liếc tôi một cái, mặt lạnh như thường.
Tôi biết ông ghét tôi, mà tôi cũng chẳng ưa ông.
“Không cần. Đừng tiêu hoang phí, rồi về sớm nấu cơm.”
“Vâng.”
Rời khỏi nhà, tôi cắm đầu chạy.
Đoạn đường gần ba cây số, tôi vừa chạy vừa đi, chỉ nửa tiếng đã tới nơi.
Tôi tìm đến một tiệm photocopy, đưa chứng minh thư của dì cho ông chủ:
“Chú ơi, dì cháu cần bản sao chứng minh để công ty dùng.”
Ông chủ không hỏi nhiều, “cạch” một tiếng, in ra ngay.
Tôi nhận lấy, gấp lại bỏ vào túi áo bông, rồi tạt qua hiệu sách mua thêm hai cây bút và một cuốn vở.
Cuối cùng, tôi ghé tiệm thuốc, mua hai viên thuốc cảm mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đây chính là đạo cụ then chốt cho tối nay.
Trên đường về, tôi lại gặp bác tài xế xe máy lần trước.
“Cháu gái, có muốn đi nhờ xe về không?”
Mắt tôi sáng rỡ. Tôi đang đau đầu không biết làm sao đưa dì ra ga tàu, thì bác ấy xuất hiện.
“Bác ơi, dì cháu mua vé tàu tối nay rồi, phải về gấp. Bác có thể tối giúp chở dì ra ga huyện không ạ?”
Bác nhăn mày:
“Từ đây đến huyện hơn hai chục cây số. Tối mà đi xe máy, lạnh lắm, nhỡ dì cháu ốm thì sao?”
Tôi khựng lại. Đúng rồi, tôi chỉ lo dì trốn thoát, quên mất thời tiết giá rét này.
Ngồi xe máy hơn hai mươi cây số, chưa chắc dì còn đủ sức để lên tàu.
Thấy tôi lúng túng, bác cười:
“Cháu gái, bác có thể gọi hộ một chiếc xe hơi chạy dịch vụ. Ra ga huyện hết tám mươi tệ thôi. Được không?”
Tôi gật đầu lia lịa. Quá được ý chứ!
Ở trang cuối cuốn vở mới, tôi ghi lại số điện thoại của bác, hẹn chín rưỡi tối xe sẽ tới.
Sau bữa tối, tôi chỉ cần gọi điện xác nhận nữa là xong.
06
Tôi không đi xe máy về, mà đi bộ.
Trong tay tôi chỉ còn lại ba trăm năm mươi tệ.
Số tiền ấy còn phải dùng để trả phí xe, mua vé tàu cho dì.
Tôi sợ nếu tiêu lung tung, đến lúc dì đi thật thì lại không đủ.
Tôi vừa chạy vừa đi hơn nửa tiếng, kịp về nhà trước khi bà nội đánh bài xong.
Chứng minh thư trong túi tôi, nhân lúc thay vỏ chăn cho ông bà, đã lặng lẽ được đặt lại dưới đáy hộp tiền.
Sau khi bà nội về, bà nhét tiền thắng bài vào hộp.
Bà lấy toàn bộ tiền ra, đếm đi đếm lại hai lần.
Rồi lại bưng hộp lên, rút chứng minh thư và điện thoại ra kiểm tra, thấy mọi thứ còn nguyên, bà mới chịu đi ra khỏi phòng, mặt hằm hằm quát tôi đi nấu cơm.
Tối đó, tôi làm hai món một canh.
Ông bà rất thích ăn rau xào, hai người gắp lia lịa, chẳng mấy chốc dọn sạch cả đĩa.
Hai viên thuốc cảm mạnh tôi đã nghiền thành bột, lặng lẽ trộn hết vào đĩa rau xào ấy.
Ăn xong không lâu, ông bà đã thấy buồn ngủ.
Mới hơn tám giờ, cả hai đã trở về giường.
Tôi rón rén dùng điện thoại bàn gọi cho bác xe máy:
“Bác ơi, xe lo xong chưa?”
Bác cười sang sảng:
“Xong rồi, chín rưỡi xuất phát, bác chờ cháu ở đầu làng.”
“Cảm ơn bác nhiều ạ!”
Tôi kích động gác máy, vào phòng bố mẹ lấy hộp đồ nghề, từ dưới gối lôi ra bản photo chứng minh thư cùng ba trăm năm mươi tệ, rồi xuống bếp lấy thêm hai cái bánh bao tôi giấu ông bà, lặng lẽ bước lên lầu, tới cửa phòng dì út.
Trong phòng truyền ra tiếng nức nở nghẹn nào, nghe mà lòng tôi thắt lại.
Tôi khẽ gõ cửa, rồi bắt đầu cạy khóa.