Hoàng hôn hôm ấy, đỏ rực như máu. Tôi nằm đó, trên nền nhựa đường lạnh ngắt, ánh đèn pha chói mắt và tiếng còi xe inh ỏi váng vọng trong tai. Xung quanh tôi, những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. Chiếc xe đen bóng loáng dừng lại cách đó không xa, cửa xe bật mở. Một dáng người mảnh khảnh, mái tóc xoăn nhẹ bay trong gió, bước xuống. Linh, bạn gái của anh, gương mặt cô ta tái mét, đôi mắt mở to hoảng loạn. Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn chiếc xe, bàn tay run rẩy đưa lên che miệng.
Tôi muốn cất tiếng gọi tên anh, muốn nói cho anh biết tôi đau đến mức nào, muốn hỏi vì sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này. Nhưng cổ họng tôi nghẹn ứ, không một âm thanh nào bật ra được. Cảm giác lạnh lẽo từ từ bao trùm lấy tôi, kéo tôi vào một hố sâu thăm thẳm. Tim tôi ngừng đập, nhưng linh hồn tôi vẫn vương vấn đâu đó, lơ lửng giữa không trung.
Sau đó, anh đến. Chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng dừng lại, anh bước xuống, gương mặt lạnh lùng quen thuộc. Anh nhìn tôi, nhưng ánh mắt ấy trống rỗng, không một chút biểu cảm. Tôi cảm thấy như một vật thể vô tri, không hơn không kém. Anh không cúi xuống, không chạm vào tôi, thậm chí không một lời hỏi han.
Linh lao vào lòng anh, cô ta khóc nức nở, tiếng khóc của cô ta nghe thật chói tai trong không gian tĩnh lặng của đêm. "Huy, em... em không cố ý. Em không nhìn thấy cô ta. Em sợ lắm, Huy à!"
Anh ôm cô ta vào lòng, một bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cô ta. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại như một lưỡi d.a.o sắc bén cứa vào tim tôi. "Đừng lo, mọi chuyện anh xử lý rồi. Không ai biết đâu, Linh. Em cứ yên tâm đi."
Tôi đứng đó, ngay bên cạnh họ, linh hồn tôi còn nguyên vẹn, chưa kịp tan biến. Tôi nhìn cảnh tượng ấy, cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim mình. Thứ cô ta cán qua... là tôi. Là người con gái anh từng thề non hẹn biển. Là "cô dâu" anh tưởng đã mất tích năm chín tuổi.
Tôi bàng hoàng nhận ra, anh không hề nhận ra tôi. Hoặc anh đã giả vờ không nhận ra. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa sự tính toán và vô cảm. Anh là Trần Huy, CEO của tập đoàn truyền thông lớn nhất nước, người có thể dập tắt mọi tin tức chỉ trong một nốt nhạc. Và anh đã làm điều đó. Ngay lập tức. Không một chút do dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, nhưng dường như đã quá muộn. Mọi thứ đã được sắp đặt. Anh đã gọi điện cho ai đó, giọng nói anh trầm tĩnh ra lệnh. "Xử lý sạch sẽ. Không để lọt bất cứ thông tin nào ra ngoài. Đây chỉ là một vụ tai nạn giao thông bình thường, không có gì đáng nói."
Tôi nghe rõ từng lời anh nói, từng từ ngữ anh thốt ra. Chúng như những viên đạn găm thẳng vào linh hồn tôi. Tôi đã sống một đời ngây thơ, yêu anh bằng cả trái tim, tin tưởng anh tuyệt đối. Vậy mà giờ đây, tôi chứng kiến cảnh người mình yêu thương nhất hủy hoại mọi thứ thuộc về tôi, kể cả cái c.h.ế.t của tôi. Tôi nhận ra một sự thật tàn khốc: anh không phải là người đàn ông tôi từng biết, hay đúng hơn, tôi chưa bao giờ thực sự biết anh.
Tôi cố gắng chạm vào anh, nhưng bàn tay tôi xuyên qua cơ thể anh như làn khói. Vô vọng. Tôi chỉ có thể đứng đó, là một linh hồn vô hình, chứng kiến sự tàn nhẫn và dối trá. Linh vẫn khóc trong vòng tay anh, cô ta thỉnh thoảng liếc nhìn tôi, một ánh nhìn thoáng qua đầy ác ý, như thể cô ta biết tôi vẫn đang ở đây, và cô ta hả hê với điều đó. Hay đó chỉ là ảo giác của tôi? Một linh hồn đau khổ liệu có thể phân biệt được thực ảo?
"Em lạnh không?" Anh hỏi Linh, giọng đầy lo lắng. "Vào xe đi. Để anh lo liệu." Anh đưa cô ta vào xe, đóng cửa lại. Sau đó, anh quay lại, nhìn về phía tôi, nhưng ánh mắt anh vẫn vô định, không chút cảm xúc. Anh đang nhìn cái xác của tôi, không phải tôi. Trái tim tôi, dù đã ngừng đập, vẫn nhói lên một cách đau đớn. Tôi đã từng là của anh, là người con gái anh hứa sẽ bảo vệ cả đời. Giờ đây, tôi chỉ là một chướng ngại vật cần được dọn dẹp.
Tôi nhớ về lời hứa năm xưa, khi chúng tôi còn là những đứa trẻ. Anh nắm tay tôi thật chặt, đứng dưới gốc cây bàng cổ thụ, nơi chúng tôi thường chơi đùa. "Mai này lớn lên, em sẽ là cô dâu của anh, nhé? Anh sẽ bảo vệ em suốt đời, không bao giờ để em phải chịu khổ." Tôi đã tin anh, tin vào lời hứa trẻ thơ ấy hơn bất cứ điều gì trên đời. Nhưng anh đã quên rồi. Quên cô bé năm xưa, quên cả lời hứa ấy. Hay anh chưa bao giờ thực sự quên, chỉ là anh đã chọn cách quên đi?
Tôi nhìn chiếc xe cứu thương đến, nhìn những người mặc đồng phục trắng mang tôi đi. Tôi không thể làm gì. Tôi chỉ có thể đứng đó, chứng kiến tất cả. Nỗi đau thể xác đã biến mất, thay vào đó là một nỗi đau tinh thần tột cùng. Tôi đã chết. Chết dưới bánh xe của kẻ thù. Và người tôi yêu thương nhất lại đang bảo vệ kẻ đã g.i.ế.c tôi.
[Mối hận này, tôi sẽ không để anh yên.] Tôi tự nhủ, giọng nói chỉ vang vọng trong đầu tôi, không ai có thể nghe thấy. [Nếu anh đã quên tôi là ai, thì tôi sẽ khiến anh phải nhớ lại. Bằng mọi giá.] Hoàng hôn cuối cùng của tôi, đã vẽ nên một bức tranh bi kịch. Một bức tranh nhuốm màu phản bội và đau khổ. Tôi thề, tôi sẽ không để nó chìm vào quên lãng.