Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau cái c.h.ế.t của tôi, thế giới dường như vẫn vận hành một cách bình thường, ít nhất là đối với Trần Huy và Linh. Tôi lơ lửng trên cao, nhìn xuống ngôi biệt thự sang trọng của anh, nơi tôi từng mơ ước được sống trọn đời. Giờ đây, nơi đó là tổ ấm của Linh, nơi cô ta ung dung tận hưởng cuộc sống mà tôi đã phải đánh đổi bằng cả mạng sống. Mùi hương nước hoa ngọt ngào của cô ta vương vấn khắp nơi, lấn át đi mùi hương quen thuộc của tôi, mùi hoa nhài mà anh từng nói là anh thích nhất.

 

Tôi chứng kiến cảnh anh và Linh cùng nhau ăn sáng, tiếng cười nói rộn rã. Linh tựa đầu vào vai anh, nũng nịu. "Huy, hôm nay anh có bận không? Em muốn đi mua sắm." Anh xoa đầu cô ta, ánh mắt dịu dàng. "Anh sẽ sắp xếp. Em muốn gì, cứ nói. Anh sẽ chiều em." Từng lời anh nói, từng cử chỉ anh dành cho cô ta, đều như những nhát d.a.o đ.â.m vào tim tôi. Tôi tự hỏi, anh có bao giờ dịu dàng với tôi như thế không? Hay đó chỉ là lớp mặt nạ mà anh chưa từng tháo xuống trước tôi?

 

Tôi nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp khi tôi còn sống. Tôi là một cô gái làm trong ngành marketing, công việc không quá nổi bật nhưng đủ để tôi tự chủ. Tôi và anh đã quen nhau ba năm. Anh là một người đàn ông thành đạt, lạnh lùng và bí ẩn. Tôi đã bị cuốn hút bởi sự mạnh mẽ và quyền lực của anh. Anh luôn bận rộn, nhưng những lúc rảnh rỗi, anh sẽ dành cho tôi những lời nói ngọt ngào, những món quà đắt tiền. Tôi đã nghĩ đó là tình yêu.

 

Nhưng giờ đây, nhìn Linh trong vòng tay anh, tôi mới nhận ra, tôi chưa bao giờ thực sự chạm tới trái tim anh. Tôi chỉ là một món đồ chơi, một vật trang trí trong cuộc đời anh. Nỗi đau đớn biến thành sự tức giận, sự tức giận biến thành một quyết tâm sắt đá. Tôi không thể c.h.ế.t một cách vô ích. Tôi phải đòi lại công bằng cho mình, và cho cả cô bé Mai An năm xưa, cô bé đã tin tưởng anh vô điều kiện.

 

Tôi bắt đầu bám theo Huy và Linh như một cái bóng. Tôi phát hiện ra, Huy không chỉ là một CEO tài giỏi, anh còn là một người đàn ông đầy mưu mô và lạnh lùng. Anh có thể thao túng truyền thông một cách dễ dàng, biến trắng thành đen, biến sự thật thành dối trá. Vụ tai nạn của tôi, chỉ trong vài giờ, đã bị biến thành một vụ va chạm nhỏ, nạn nhân chỉ bị thương nhẹ và đã được bồi thường thỏa đáng. Mọi dấu vết đều bị xóa sạch, không một ai nghi ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi cũng phát hiện ra Linh không hề đơn giản. Cô ta không chỉ là một cô gái yếu đuối, nũng nịu như vẻ ngoài. Cô ta có những cuộc gọi điện thoại bí mật, những cuộc hẹn hò lén lút mà Huy không hề hay biết. Tôi nghe lỏm được những đoạn hội thoại rời rạc, những cái tên lạ hoắc. "Mọi chuyện ổn cả chứ?" Linh thì thầm qua điện thoại, giọng đầy cảnh giác. "Chỉ cần anh ta không phát hiện ra, chúng ta sẽ ổn." Tôi không hiểu hết, nhưng linh cảm mách bảo tôi rằng Linh có một bí mật nào đó, và nó có thể liên quan đến Huy, hoặc thậm chí là đến cái c.h.ế.t của tôi.

 

Một buổi tối, tôi thấy Huy ngồi một mình trong phòng làm việc, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra cửa sổ. Trên bàn làm việc của anh, có một bức ảnh cũ. Đó là bức ảnh chụp anh và tôi khi còn nhỏ, dưới gốc cây bàng cổ thụ. Tôi mặc chiếc váy trắng tinh, anh mặc bộ đồ vest nhỏ xíu, cả hai đều cười rạng rỡ, nắm tay nhau. Tôi nhớ như in ngày hôm đó, ngày anh nói tôi sẽ là cô dâu của anh.

 

Tôi cố gắng đến gần hơn, muốn nhìn rõ hơn biểu cảm trên gương mặt anh. Anh khẽ thở dài, rồi nhắm mắt lại. "Mai An..." Anh thì thầm, giọng nói đầy sự hối tiếc, hay đó chỉ là sự mệt mỏi? "Em ở đâu?" Tim tôi thắt lại. Anh nhớ tôi? Anh vẫn nhớ Mai An? Vậy tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Hay anh chỉ nhớ Mai An là một cái tên, một kỷ niệm, chứ không phải là người con gái đã lớn lên và đứng trước mặt anh?

 

Tôi nhận ra, anh chỉ nhớ Mai An, cô bé 9 tuổi đã biến mất. Anh không hề biết rằng người con gái bị anh bỏ rơi dưới bánh xe kia chính là Mai An của anh. Nỗi đau lại dâng lên, nhưng lần này, nó kèm theo một sự uất hận sâu sắc. Anh có thể quên tôi, nhưng anh không thể phủ nhận sự thật. Và tôi, một linh hồn vô định, sẽ là người mang sự thật đó ra ánh sáng.

 

[Anh sẽ phải trả giá cho sự lạnh lùng và vô tâm của mình, Trần Huy.] Tôi thề. [Và Linh, cô ta cũng sẽ không thoát được.] Tôi bắt đầu tìm kiếm những manh mối, những vết nứt trong vỏ bọc hoàn hảo của Huy và Linh. Tôi sẽ là cái bóng ám ảnh họ, cho đến khi sự thật được phơi bày. Dù không thể chạm vào, không thể nói chuyện, nhưng tôi sẽ tìm cách để họ phải đối mặt với những gì họ đã gây ra. Linh hồn tôi, dù vô hình, nhưng ý chí của tôi thì sắt đá hơn bao giờ hết.