Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau sự sụp đổ của Trần Huy và Linh, cuộc sống dường như trở lại quỹ đạo của nó, nhưng không còn như trước. Tập đoàn của Huy bị điều tra triệt để, tài sản bị phong tỏa, và anh ấy phải đối mặt với những cáo buộc nghiêm trọng. Linh bị kết tội cố ý g.i.ế.c người và đồng lõa với tội phạm kinh tế. Cô ta phải trả giá cho những hành động tàn nhẫn và tham lam của mình bằng những năm tháng dài trong tù.

 

Hải, với sự dũng cảm và kiên trì của mình, đã trở thành một nhà báo nổi tiếng. Anh ấy được vinh danh, và câu chuyện về vụ án của tôi, dù không được nhắc đến tên tôi một cách trực tiếp, đã trở thành một bài học lớn về sự thật và công lý. Tôi thấy anh ấy tiếp tục công việc của mình, vẫn nhiệt huyết và tận tâm, luôn tìm kiếm sự thật để phơi bày trước ánh sáng.

 

Tôi vẫn là một linh hồn, lơ lửng giữa thế giới này. Nhưng tôi không còn cảm thấy nỗi đau và sự tức giận như trước nữa. Tôi đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Tôi đã đòi lại được công bằng cho bản thân, và cho cả Mai An bé nhỏ năm xưa. Trần Huy đã phải đối mặt với sự thật rằng người con gái anh từng yêu, từng hứa bảo vệ, đã c.h.ế.t dưới bánh xe của kẻ anh bao che. Nỗi ân hận và sự mất mát sẽ ám ảnh anh suốt đời, đó là hình phạt lớn nhất dành cho sự vô tâm của anh.

 

Tôi nhớ lại ngày anh và tôi còn là những đứa trẻ, chạy nhảy dưới gốc cây bàng cổ thụ. Anh đã nắm tay tôi, đôi mắt anh long lanh hứa hẹn. "Mai này lớn lên, em sẽ là cô dâu của anh." Giờ đây, lời hứa đó chỉ còn là một mảnh ký ức vụn vỡ, một lời tiên tri không thành. Chúng tôi đã không thể hàn gắn, không thể trở lại như xưa. Cái c.h.ế.t của tôi đã cắt đứt mọi sợi dây liên kết, mọi khả năng tha thứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi đến thăm ngôi mộ của mình. Một bia đá trắng tinh, khắc tên tôi: Mai An. Không có ai đến thăm, ngoại trừ một vài người bạn cũ của tôi, những người vẫn còn nhớ đến tôi. Họ đặt những bông hoa cúc trắng lên mộ, và lặng lẽ cầu nguyện. Tôi thấy một nỗi buồn nhẹ nhàng trong lòng. Cuộc đời tôi ngắn ngủi, nhưng nó không vô nghĩa.

 

Tôi nhìn Trần Huy từ xa. Anh ấy đã không còn là CEO quyền lực ngày nào. Gương mặt anh ấy hốc hác, đôi mắt sâu hoắm, đầy vẻ mệt mỏi và hối hận. Anh ấy không còn quan tâm đến công việc, đến danh tiếng. Anh ấy chỉ còn lại sự trống rỗng và những ám ảnh của quá khứ. Anh ấy đã mất tất cả, và đó là cái giá anh ấy phải trả cho những lựa chọn sai lầm của mình.

 

Linh, trong tù, vẫn không ngừng la hét, đổ lỗi cho Huy và cho số phận. Cô ta không hề hối lỗi. Nhưng tiếng la hét của cô ta chỉ vọng lại trong những bức tường lạnh lẽo của nhà tù, không ai lắng nghe, không ai quan tâm. Cô ta đã tự mình hủy hoại cuộc đời mình bằng sự tham lam và ghen ghét.

 

Tôi bắt đầu cảm thấy sự bình yên. Linh hồn tôi, sau những tháng ngày vất vưởng, đã tìm thấy sự thanh thản. Tôi không còn cảm thấy bị ràng buộc bởi thế giới vật chất này nữa. Tôi đã làm những gì tôi cần làm. Tôi đã vạch trần tội ác, mang sự thật ra ánh sáng. Tôi đã không để cái c.h.ế.t của mình trở nên vô nghĩa.

 

[Chào tạm biệt, thế giới.] Tôi thầm nhủ. [Chào tạm biệt, Huy. Chào tạm biệt, Linh. Và chào tạm biệt, chính tôi.] Tôi cảm thấy một luồng ánh sáng ấm áp bao trùm lấy mình. Nỗi đau đã tan biến, sự hận thù đã nguôi ngoai. Tôi không còn vương vấn gì nữa. Tôi đã tìm thấy bình yên. Và tôi biết, dù tôi không còn tồn tại trong thế giới này, nhưng câu chuyện của tôi, và sự thật về những gì đã xảy ra, sẽ mãi mãi còn đó, như một lời cảnh tỉnh cho những kẻ sống trong dối trá và vô tâm. Tôi đã ra đi, nhưng tôi đã không thua cuộc. Tôi đã chiến thắng, theo cách của riêng mình.