Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vụ án thao túng thị trường chứng khoán liên quan đến tập đoàn của Huy bắt đầu được phanh phui trên các mặt báo. Hải đã làm rất tốt công việc của mình. Anh ấy đã tìm ra những bằng chứng không thể chối cãi, từ những bản sao kê tài khoản bí mật, đến những hợp đồng mua bán cổ phiếu khống. Công chúng bắt đầu xôn xao, và áp lực lên tập đoàn của Huy ngày càng lớn.

 

Huy cố gắng dùng quyền lực của mình để dập tắt thông tin, nhưng lần này, mọi chuyện đã quá lớn. Tin tức lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội, vượt ra khỏi tầm kiểm soát của anh. Cổ phiếu của tập đoàn bắt đầu sụt giảm nghiêm trọng, và các đối tác lớn bắt đầu rút lui. Đế chế của anh đang lung lay dữ dội.

 

Linh trở nên điên loạn. Cô ta la hét, đập phá đồ đạc trong nhà. "Anh hứa là sẽ không ai biết mà!" Cô ta gào lên với Huy. "Anh đã làm cái quái gì vậy?" Huy nhìn cô ta, ánh mắt anh ấy lạnh lẽo đến đáng sợ. "Cô nghĩ tôi không biết những gì cô đã làm sao, Linh?" Anh nói, giọng đầy sự khinh bỉ. "Cô đã lén lút làm những gì sau lưng tôi?"

 

"Anh nói gì vậy?" Linh lắp bắp. "Em không làm gì cả!" "Thật sao?" Huy cười khẩy. "Cái tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, những giao dịch cổ phiếu khống, và cả cái c.h.ế.t của Mai An... Tất cả đều do cô gây ra, phải không?" Tim tôi như ngừng đập. Anh biết! Anh đã biết mọi chuyện!

 

"Cái gì? Anh nói gì vậy?" Linh hoảng loạn. "Mai An nào? Em không biết Mai An nào cả!" Cô ta vẫn cố gắng chối cãi, nhưng giọng nói cô ta run rẩy, ánh mắt cô ta đầy sự sợ hãi. Huy tiến lại gần Linh, nắm chặt lấy cánh tay cô ta. "Đừng giả vờ nữa, Linh. Chiếc vòng tay của Mai An, cô đã giấu nó trong chiếc hộp gỗ. Và tôi đã tìm thấy nó." Anh nói, giọng đầy sự căm phẫn. "Cô đã biết cô ấy là Mai An. Và cô đã cố tình g.i.ế.c cô ấy, phải không?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Linh quỳ sụp xuống đất, khóc nức nở. "Em xin lỗi, Huy. Em không cố ý. Em chỉ... em chỉ ghen tị thôi. Em không muốn có bất cứ ai chen vào giữa chúng ta." Cô ta van xin. "Em yêu anh, Huy. Em đã làm tất cả vì anh!"

 

"Vì tôi?" Huy cười lớn, nụ cười đầy sự đau khổ. "Cô đã g.i.ế.c người con gái tôi yêu thương nhất. Cô đã hủy hoại cuộc đời tôi, sự nghiệp của tôi. Và cô còn dám nói là vì tôi?" Anh buông tay Linh ra, ánh mắt anh nhìn cô ta như nhìn một kẻ thù. Tôi biết, mối quan hệ của họ đã kết thúc.

 

Cảnh sát đã đến. Họ có lệnh khám xét và bắt giữ. Cô Lan, người giúp việc, đã dũng cảm trình báo về tờ hợp đồng mà cô ấy tìm thấy. Những bằng chứng mà Hải đã thu thập, cùng với lời khai của cô Lan, đã tạo thành một hồ sơ vững chắc. Linh bị còng tay, cô ta vẫn la hét, van xin, nhưng vô ích. Cô ta bị đưa đi, ánh mắt cô ta đầy sự căm hờn nhìn tôi, linh hồn tôi.

 

Trần Huy cũng bị triệu tập. Anh ấy bị điều tra về tội thao túng thị trường chứng khoán và che giấu tội phạm. Tôi đứng đó, nhìn anh ấy. Gương mặt anh ấy tiều tụy, đôi mắt anh ấy trống rỗng. Anh ấy đã mất tất cả. Sự nghiệp, danh tiếng, và cả người phụ nữ mà anh ấy đã tin tưởng. Anh ấy đã phải trả giá cho sự lạnh lùng và vô tâm của mình.

 

Tôi nhớ lại cảnh anh ấy ôm Linh, nói rằng mọi chuyện anh ấy đã xử lý rồi. Giờ đây, mọi chuyện đã không còn trong tầm kiểm soát của anh ấy nữa. Sự thật đã phơi bày, trần trụi và tàn nhẫn. Tôi cảm thấy một sự thỏa mãn, nhưng cũng kèm theo một nỗi đau nhói. Tôi đã đòi lại được công bằng, nhưng tôi đã phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mình. Và tôi không thể quay trở lại.

 

[Anh có hối hận không, Huy?] Tôi muốn hỏi anh. [Anh có hối hận vì đã chối bỏ tôi, vì đã bao che cho kẻ đã g.i.ế.c tôi không?] Tôi biết, câu trả lời không còn quan trọng nữa. Mọi thứ đã quá muộn. Mối hận của tôi đã được giải tỏa, nhưng vết sẹo trong lòng tôi sẽ không bao giờ lành lại. Đây là sự thật trần trụi mà anh phải đối mặt, không thể trốn tránh, không thể dập tắt. Và nó sẽ ám ảnh anh suốt phần đời còn lại.