Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi tiếp tục bám theo Hải, quan sát anh ấy từ xa. Tôi cần một cơ hội, một điểm chạm để anh ấy bắt đầu nghi ngờ. Hải là một người tỉ mỉ, anh ấy thường xuyên ghi chú mọi thứ vào một cuốn sổ tay nhỏ. Tôi quyết định sẽ lợi dụng điều đó.
Một buổi chiều, Hải đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc của anh ấy, đọc tin tức trên báo. Tôi thấy anh ấy gấp tờ báo lại, để lại trên bàn. Tôi khẽ lướt qua, cố gắng làm cho tờ báo tự động lật đến trang tin tức về vụ tai nạn giao thông của tôi. Mặc dù tin tức đã bị dập tắt, nhưng vẫn còn một bài báo nhỏ nhắc đến vụ việc, chỉ là không có chi tiết gì đáng chú ý. Anh ấy không để ý, chỉ cầm tờ báo lên và rời đi.
[Vô ích.] Tôi thở dài, nếu một linh hồn có thể thở. Tôi cần một thứ gì đó trực quan hơn. Tôi nhớ lại chiếc vòng tay bện từ sợi chỉ đỏ mà Huy đã tặng tôi năm xưa. Chiếc vòng đó, cùng với chiếc hộp gỗ, đã bị Linh cất giấu.
Tôi quay trở lại biệt thự của Huy, nơi Linh đang bận rộn chuẩn bị cho một bữa tiệc tối. Cô ta mặc một chiếc váy đỏ quyến rũ, trang điểm kỹ lưỡng. Tôi thấy cô ta mở ngăn kéo bàn làm việc của Huy, lấy ra chiếc hộp gỗ nhỏ. Cô ta nhìn chiếc vòng tay bên trong, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. "Thứ đồ cổ lỗ sĩ này..." Cô ta lẩm bẩm. "Đáng lẽ phải vứt đi từ lâu rồi."
Tôi chợt có một ý nghĩ. Nếu tôi không thể làm nó xuất hiện trước mắt Hải, thì tôi sẽ làm nó xuất hiện trước mắt Huy. Tôi quan sát Linh. Cô ta đặt chiếc hộp lên bàn trang điểm, rồi quay đi lấy điện thoại. Đây là cơ hội của tôi. Tôi dồn hết sức lực còn lại của linh hồn mình, cố gắng làm cho chiếc hộp rơi xuống sàn. Nó rơi xuống, phát ra một tiếng động nhỏ.
Linh giật mình quay lại. Cô ta nhìn chiếc hộp, rồi nhìn quanh quẩn. "Ai đó?" Cô ta hỏi, giọng đầy cảnh giác. Cô ta cúi xuống nhặt chiếc hộp, nhưng lần này, chiếc vòng tay đã rơi ra ngoài, lăn xuống gầm giường. Linh không hề hay biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sau đó, Huy bước vào phòng. Anh mặc một bộ vest lịch lãm, nhìn Linh, nở một nụ cười gượng gạo. "Em đã sẵn sàng chưa?" Anh hỏi. Linh gật đầu. "Em xong rồi. Chúng ta đi thôi." Họ cùng nhau rời khỏi phòng, để lại chiếc vòng tay nằm cô độc dưới gầm giường.
Tôi ở lại trong phòng. Tôi biết, chiếc vòng tay này là chìa khóa. Nó là thứ duy nhất có thể kết nối tôi với quá khứ của Huy, và là thứ duy nhất có thể khơi gợi lại những ký ức mà anh đã cố gắng chôn vùi. Tôi cần làm cho Huy nhìn thấy nó. Không phải Linh, mà là Huy.
Sáng hôm sau, Huy thức dậy sớm. Anh vào phòng thay đồ, rồi đến bàn trang điểm để lấy đồng hồ. Anh cúi xuống, và tôi thấy ánh mắt anh chợt dừng lại. Anh nhìn thấy chiếc vòng tay dưới gầm giường. Anh từ từ cúi xuống, nhặt nó lên. Bàn tay anh run rẩy. Gương mặt anh chợt biến sắc, từ vẻ lạnh lùng thường ngày sang một biểu cảm đầy bàng hoàng và đau đớn.
"Cái này..." Anh thì thầm, giọng khàn đặc. "Không thể nào..." Anh nắm chặt chiếc vòng trong tay, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như thể đang chìm đắm trong những ký ức xa xưa. Tôi biết, anh đã nhớ lại. Anh đã nhớ lại Mai An, cô bé 9 tuổi với chiếc vòng tay đỏ.
[Anh đã nhớ ra rồi sao, Huy?] Tôi muốn hỏi anh. [Anh đã nhớ ra người con gái anh đã từng yêu, người con gái anh đã từng hứa sẽ bảo vệ sao?] Nước mắt tôi, dù không thể rơi, vẫn ứ nghẹn trong lòng. Đây là màn vả mặt đầu tiên mà tôi dành cho anh. Anh sẽ phải đối mặt với những gì anh đã chối bỏ.
Linh bước vào phòng, thấy Huy đang cầm chiếc vòng tay. Gương mặt cô ta chợt tái mét. "Anh... anh đang làm gì vậy?" Cô ta hỏi, giọng lắp bắp. Huy ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn Linh đầy xa lạ. "Đây là cái gì?" Anh hỏi, giọng lạnh lùng. "Tại sao nó lại ở đây?" Linh lắp bắp giải thích. "Em... em không biết. Em chưa từng thấy nó." Cô ta nói dối. Tôi thấy rõ sự hoảng loạn trong mắt cô ta.
"Cô không biết?" Huy cười khẩy, nụ cười đầy sự khinh bỉ. "Đây là chiếc vòng của Mai An. Cô ấy đã biến mất cùng với nó. Tại sao nó lại xuất hiện ở đây?" Anh ta đang cố gắng gài bẫy Linh, hay anh ta thực sự nghi ngờ cô ta? Tôi không chắc. Nhưng tôi biết, đây là khởi đầu của sự sụp đổ. Chiếc vòng tay nhỏ bé này, đã khơi dậy một cơn bão tố trong lòng Huy, và trong ngôi nhà này. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Và tôi, một linh hồn vô hình, sẽ là người điều khiển nó.