Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày tháng tiếp theo, tôi kiên trì bám theo Hải. Anh ấy là một người tỉ mỉ và cẩn trọng, điều đó vừa là lợi thế, vừa là thách thức đối với tôi. Tôi không thể trực tiếp nói cho anh ấy biết, nên tôi phải tìm cách tạo ra những dấu hiệu đủ rõ ràng để anh ấy chú ý, nhưng cũng đủ tinh vi để không bị nghi ngờ là một trò đùa hay sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Tôi bắt đầu với những vật dụng cá nhân của Linh. Tôi nhớ rằng Linh có một chiếc điện thoại thứ hai, cô ta dùng nó để liên lạc với gã đàn ông bí ẩn kia. Tôi đã thử mọi cách để làm nó xuất hiện một cách tình cờ trước mắt Huy, nhưng vô ích. Linh luôn giữ nó rất cẩn thận, như thể cô ta biết có ai đó đang theo dõi mình.
Một đêm, Linh ngủ say trong vòng tay Huy. Tôi lướt đến gần chiếc túi xách của cô ta. Chiếc điện thoại thứ hai nằm trong một ngăn khóa kín. Tôi cố gắng đẩy nó ra khỏi túi, một cách chậm rãi, từng chút một. Cuối cùng, nó rơi xuống sàn nhà, phát ra một tiếng động nhỏ. Huy khẽ cựa mình, nhưng không tỉnh giấc. Linh cũng không hề hay biết.
Sáng hôm sau, Huy thức dậy trước Linh. Anh bước xuống giường, đi ngang qua chiếc điện thoại. Anh định cúi xuống nhặt, nhưng rồi lại thôi. Anh nhìn nó một lúc, ánh mắt có vẻ nghi hoặc, rồi lại quay đi. Tim tôi chùng xuống. Vô ích! Anh quá bận tâm đến công việc mà bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt này.
Tôi chuyển mục tiêu sang một thứ khác: những giấy tờ. Tôi nhớ Linh có một tập tài liệu mà cô ta thường xuyên xem xét, có vẻ như đó là những giấy tờ liên quan đến tài sản, cổ phiếu. Tôi đã thấy cô ta lén lút photocopy chúng. Tôi nghi ngờ đó là bằng chứng về việc cô ta muốn chiếm đoạt tài sản của Huy, hoặc liên quan đến kế hoạch nào đó của cô ta.
Tôi theo Linh đến văn phòng của cô ta. Cô ta có một căn phòng riêng trong biệt thự của Huy, nơi cô ta làm việc và cất giữ những bí mật. Tôi thấy cô ta đang sắp xếp một chồng tài liệu. Tôi cố gắng làm rớt một vài tờ giấy xuống sàn. Lần này, tôi đã thành công. Một tờ giấy bay ra khỏi tập, đáp xuống ngay chân Linh. Cô ta cúi xuống nhặt, và tôi thấy cô ta nhíu mày, ánh mắt đầy khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Sao lại ở đây?" Cô ta lẩm bẩm. Đó là một bản sao kê tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, với những con số khổng lồ. Và bên cạnh đó, có một vài ghi chú viết tay, dường như là danh sách các tài sản của Huy, bao gồm cả một số cổ phần lớn trong tập đoàn của anh. Linh đang lên kế hoạch chiếm đoạt tài sản! Cô ta không chỉ g.i.ế.c tôi vì ghen tuông, mà còn vì tham vọng.
Tôi cần phải làm cho tờ giấy này đến tay Hải. Nhưng làm thế nào? Tôi không thể nhặt nó lên. Tôi chỉ có thể hy vọng rằng Linh sẽ sơ suất. Và cô ta đã sơ suất. Trong lúc vội vàng sắp xếp lại, cô ta đã làm rơi một tờ giấy khác, và lần này, nó trượt xuống gầm tủ sách, khuất hẳn khỏi tầm mắt.
Tôi biết, đây là cơ hội của tôi. Tôi sẽ chờ đợi. Chờ đợi cho đến khi có một người giúp việc hoặc ai đó vô tình tìm thấy nó. Nhưng đó là một canh bạc lớn. Tôi cần một phương pháp chủ động hơn.
Tôi nhớ lại lời hứa năm xưa của Huy, khi anh nói sẽ bảo vệ tôi suốt đời. Lúc ấy, tôi là một cô bé nhút nhát, anh là người hùng của tôi. Anh đã cứu tôi khỏi một vụ bắt cóc nhỏ khi tôi mới 7 tuổi. Kể từ đó, tôi đã coi anh là cả thế giới. Tôi không bao giờ nghĩ rằng người hùng của tôi lại có thể trở thành kẻ phản bội tàn nhẫn đến vậy.
[Anh có biết không, Huy? Linh đã lợi dụng anh. Cô ta không hề yêu anh. Cô ta chỉ muốn tiền của anh.] Tôi muốn hét lên cho anh biết, nhưng không thể. Tôi chỉ có thể kiên nhẫn, chờ đợi thời cơ. Tôi cần tìm ra cách để Linh mắc sai lầm lớn, để lộ ra bản chất thật của cô ta trước mắt Huy. Và tôi sẽ làm mọi cách để điều đó xảy ra.
Tôi bắt đầu tập trung vào Hải. Tôi theo anh ấy đến tòa soạn mỗi ngày. Tôi lắng nghe những cuộc trò chuyện của anh ấy với đồng nghiệp, những tin tức anh ấy đang điều tra. Tôi cần tìm ra một điểm chung, một sự kết nối giữa vụ án của tôi và một vụ án khác mà anh ấy đang theo đuổi. Hoặc, tôi sẽ phải tạo ra một sự kết nối. Linh hồn tôi vẫn còn ở đây, vẫn còn ý thức. Tôi sẽ không để cái c.h.ế.t của mình trở nên vô nghĩa.