Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngủ đến khoảng 8 giờ, tôi không có thói quen ăn sáng, dọn dẹp đơn giản một chút rồi ra ngoài.

Khi nhìn thấy chiếc xe thể thao mui trần hào nhoáng đó ở dưới lầu, bước chân tôi khựng lại.

Trong lúc ngẩn người, Dịch Phong đã đẩy cửa xe, đi đến trước mặt tôi.

Anh ta trông có vẻ mệt mỏi, dưới mí mắt có quầng thâm nhạt, mùi t.h.u.ố.c lá trên người rất nồng.

Khi anh ta mở miệng nói chuyện, giọng khàn đặc: "Đan Nịnh, chúng ta nói chuyện đi."

Tôi mím môi: "Tôi với anh chẳng có gì để nói, làm ơn tránh ra một chút, tôi phải đi làm rồi."

Anh ta cố tình chặn đường không cho tôi đi: "Tôi đã tìm hiểu rõ rồi, người đàn ông tối qua là sếp của em, không phải là người yêu mới, là anh hiểu lầm em rồi."

"Hơn nữa, anh cũng đã nói với Mạt Mạt rồi, sau này sẽ không bao giờ vào phòng livestream của cô ta nữa."

Tôi lạnh nhạt ngẩng mắt: "Thế thì sao?"

Anh ta dường như hơi khó xử: "Vậy thì... em có thể đừng giận dỗi với anh nữa không?"

Quen nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh ta hạ giọng cầu xin như thế.

Tuy nhiên, tôi chẳng thấy cảm động chút nào, ngược lại còn muốn cười.

Vậy là anh ta nghĩ cuộc chia tay hai mươi ngày này là do tôi đơn phương giở trò trẻ con ư?

"Dịch Phong, sau này anh không vào phòng livestream của cô ta, không có nghĩa là những chuyện trước đây chưa từng xảy ra."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Đan Nịnh, trong lòng anh chỉ có em. Đối với cô ta, anh thực sự không có một chút ý nghĩ nào.

Anh ủng hộ cô ta, chỉ là vì cô ta hát hay, hơn nữa cô ta cũng không dễ dàng gì, mỗi đêm đều thức đến 5 giờ sáng mới tắt livestream."

Ha ha, đúng là biết thương hoa tiếc ngọc ghê.

Tôi không nhịn được mỉa mai anh ta: "Anh yêu tôi, nên tiêu tiền của tôi? Anh không yêu cô ta, lại cho cô ta 3 triệu tệ? Anh đang đùa tôi đấy à?"

"Chuyện này, anh có thể giải thích."

"Nhưng tôi không muốn nghe nữa."

Phía sau bỗng truyền đến một giọng nam trong trẻo: "Đan Nịnh, cơm trưa em làm cho chị, chị quên mang rồi!"

Trong lúc nói, Giang Thần Vũ đã xách hộp cơm chạy đến bên cạnh tôi.

"Món em làm toàn là món chị thích ăn, sau này đừng gọi đồ ăn ngoài mãi nữa, không tốt cho sức khỏe đâu."

Tôi nhận hộp cơm: "Cảm ơn."

Bên tai truyền đến một tiếng cười lạnh, tôi quay đầu, Dịch Phong đang nhìn tôi với vẻ mặt tái xanh.

"Cố Đan Nịnh, anh đợi trong xe cả đêm, suy nghĩ cả đêm làm sao để giải thích với em.

Sợ em không tin anh, càng sợ em không chấp nhận lời xin lỗi của anh.

Vậy mà em, lại đang ở trong nhà của chúng ta tằng tịu với thằng ăn bám?"