Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Nhìn vẻ mặt đầy phẫn nộ của Dịch Phong, cứ như thể tôi đã cắm sừng anh ta vậy.

Giang Thần Vũ nhanh chóng mở lời trước tôi: "Đan Nịnh là một cô gái tốt, không được phép sỉ nhục cô ấy như vậy."

Anh ta ấy, ngay cả khi cãi nhau với người khác cũng từ tốn chậm rãi.

So sánh ra, Dịch Phong thì nóng nảy hơn nhiều: "Cút ngay, ở đây có phần cho mày nói à?"

Anh ta làm bộ xắn tay áo muốn đánh người.

Tôi đã từng thấy Dịch Phong đánh nhau, khi nổi điên lên thì như muốn liều mạng.

Nếu hôm nay đánh nhau, Giang Thần Vũ tuyệt đối sẽ không chiếm được lợi thế.

Tôi khuyên Giang Thần Vũ lên lầu trước, ban đầu anh ta vẫn không chịu.

Anh ta vừa giơ nắm đ.ấ.m về phía Dịch Phong, vừa nói với tôi: "Em không đi đâu, nếu anh ta bắt nạt chị, em vẫn có thể bảo vệ chị."

Nhìn vẻ bất chấp sống c.h.ế.t của Giang Thần Vũ, tôi không nhịn được cong khóe môi: "Cậu bảo vệ tôi sao?"

Hồi nhỏ tôi bị bọn trẻ hư bắt nạt, Giang Thần Vũ cũng thế này xông đến trước mặt tôi nói: "Chị, đừng sợ, em bảo vệ chị!"

Anh ta nhỏ hơn tôi bốn tuổi, lúc đó còn thấp hơn tôi một cái đầu, đánh lại không thắng được người khác.

Bị đánh cho sưng mặt bầm mày, còn ngây ngô cười với tôi: "Chị, chị đừng lo, em không đau chút nào đâu, thật đấy."

Giờ đây, anh ta cao hơn tôi một cái đầu, tôi thậm chí phải ngẩng mặt nhìn anh ta khi nói chuyện, vậy mà còn không chịu gọi tôi là chị nữa.

Tôi đẩy Giang Thần Vũ vào cầu thang: "Yên tâm đi, anh ta sẽ không làm gì đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ta cảnh giác nhìn chằm chằm Dịch Phong cách đó không xa: "Vậy thì em sẽ đợi ở cầu thang, có chuyện gì em sẽ lập tức xông ra!"

Vẻ hung dữ non nớt đáng yêu làm sao.

Tôi cong môi: "Được."

11

Bước trở lại trước mặt Dịch Phong, tôi đã thu lại nụ cười: "Mắt anh bẩn thỉu, nhìn cái gì cũng thấy bẩn thỉu. Thần Vũ là con trai của bạn thân mẹ tôi, chỉ là ở ghép với tôi thôi."

Anh ta vẫn bán tín bán nghi: "Chỉ là ở ghép thôi sao?"

Tôi hết kiên nhẫn: "Tin hay không tùy anh."

Anh ta cứ đòi lái xe đưa tôi đi làm, tôi không chịu, vẫn đi tàu điện ngầm đến công ty.

Kết quả đến lúc tan làm, anh ta lại vẫn đợi tôi ở ngoài tòa nhà văn phòng.

Anh ta vốn dĩ đã có vẻ ngoài nổi bật, lại còn lái siêu xe mui trần, tùy tiện đứng đó thôi cũng khiến người ta không ngừng ngoái nhìn.

Tôi không dám dây dưa nhiều với anh ta dưới lầu công ty, đành phải tạm thời thỏa hiệp, lên xe của anh ta.

Anh ta đưa tôi đi ăn món riêng tư giá 1.000 tệ/người.

Thật đáng buồn cười.

Khi ở bên nhau, ngay cả món ăn ngoài 70 tệ cũng phải chia đôi với tôi.

Đến khi chia tay, đối với tôi lại hào phóng ra mặt.

Ha ha, không ăn thì phí.